Bài viết hoặc đoạn nàycần người am hiểu về chủ đề này trợ giúp biên tập mở rộng hoặc cải thiện. Bạn có thể giúpcải thiện trang này nếu có thể. Xemtrang thảo luận để biết thêm chi tiết.(Tháng 12/2022)
Pangaea (từtiếng Hy Lạp, có nghĩa là "toàn bộ đất đai") hayToàn Lục Địa,[1] là siêu lục địa đã từng tồn tại trongđại Trung Sinh (Mesozoic) thuộcliên đại Hiển Sinh, trước khi quá trình trôi dạt lục địa tách nó ra thành cáclục địa. Tên gọi này đượcAlfred Wegener đặt năm1915. Khi các lục địa lần đầu tiên tạo ra Pangaea khoảng 300 triệu năm trước,[2] các dãy núi đã bắt đầu hình thành, và một số dãy núi vẫn còn tồn tại đến ngày nay, chẳng hạn như cácdãy núi Appalaches,Atlas, vàUral. Phần đại dương bao quanh Pangaea có tên gọi làPanthalassa. Pangaea vỡ ra khoảng 200 triệu năm trước.[3]
Pangaea là vùng đất có dạng hình chữ C, trải rộng ngang qua đườngxích đạo. Phần chứa nước trong lòng chữ "C" có tên gọi làbiển Tethys. Vì Pangaea rất rộng lớn, nên khí hậu sâu trong đất liền rất là khô vì thiếu mưa. Do là một lục địa rộng lớn nên các loài động vật trên đất liền tự do di cư theo mọi hướng từcực Nam tớicực Bắc và ngược lại.
Lớp phủ phía dưới lòng Pangaea vẫn còn rất nóng và có xu hướng trồi lên trên. Do kết quả của sự kiện này,châu Phi đã cao hơn các lục địa khác vài chục mét.
Sự trôi dạt của các lục địa
Pangaea có lẽ không phải là "siêu lục địa" đầu tiên. Người ta tin rằngPannotia đã được hình thành trước đó, vào khoảng 600 triệu năm trước và phân chia ra khoảng 550 triệu năm trước. Ngoài ra,Rodinia đã được hình thành khoảng 1.1 tỉ năm trước và tách ra vào khoảng 750 triệu năm trước.
Trongkỷ Jura, Pangaea tách ra thành hai phần: phần phía nam làGondwana và phần phía bắc làLaurasia.