Sông có chiều dài là 647 km (402 mi),[3]:9 trong đó 559 km (347 mi) thuộc Romania,[2][3]:9[4] và diện tích lưu vực sông là 44.811 km2 (17.302 dặm vuông Anh),[3]:6 trong đó 42.890 km2 (16.560 dặm vuông Anh) thuộc Romania.[2][3]:6[4] Lưu lượng trung bình của sông là 250 m3/s (8.800 cu ft/s).[3]:15
Ở vùng núi thuộc Ukraina, thung lũng sông có dạng hình chữ V, rộng 0,3 - 2,5 km (gần làng Berehomet); ở vùng chân đồi là thung lũng dạng hình thang, đối xứng, rộng 3,5–5,5 km. Độ dốc của sông là 4,4 m/km.
Dòng chảy Siret hơi uốn lượn, rộng 7–10m và sâu 0,2–0,7m, có nhiều đảo. Tốc độ của dòng chảy thay đổi từ 1,5 đến 2–3 m/s. Lũ lụt vào mùa xuân do tuyết tan, mùa hè có mưa lũ. Tại thời điểm này, chiều rộng sông tăng lên 200 m, độ sâu 2–3 m.
Nguồn nước sông đến từ tuyết và mưa; sông đóng báng từ tháng 12 đến tháng 3. Sông mang theo một lượng trầm tích đáng kể, khoảng 12 triệu tấn mỗi năm. Vùng bờ sông bao gồm các lớp đá cuội, đất sét, mùn và cát. Nhiều đoạn bờ sông được cứng hóa.
Về diện tích của lưu vực thủy văn, Siret là lưu vực lớn nhất ở Romania (với 28.116 km²), chiếm khoảng 17% tổng lượng tài nguyên nước của Romania. Lưu vực sông nằm trên địa bàn của các hạtSuceava (8.554 km²),Botoșani (457 km²),Neamț (5.836 km²),Bacău (6.603 km²) vàIași (850 km²).
Trong lưu vực Seret, có các nhà máy thủy điện (chủ yếu trên sôngBistrița). Bên dưới cửa sôngBârlad, các tàu nhỏ có thể đi lại trên sông Seret. Cách cửa sông không xa, trên sông Danube có cảng Galați (Romania).
Siret bắt nguồn từ đỉnh Magura, khối núi Karpat Pokutsko-Bukovynski (một phần củadãy núi Karpat ở Ukraina) trên độ cao trên 1.200 m, gần làng Dolishnii Shepit (được hình thành khi hai suối Bursuky và Lustun hợp lưu) thuộctỉnh Chernivtsi. Đầu tiên, sông chảy về phía bắc, sau đó chuyển dần sang đông bắc, đông và đông nam.
Sông đi qua biên giới Ukraina-Romania về phía đông nam của làng Novyi Vovchynets, đi vào phần đông bắc của Romania. Trong đoạn đầu, sông tạo thành biên giới giữa các hạt Suceava và Botoșani, tiếp tục duy trì hướng đông nam. Sông đi qua thành phốSiret, thủ đô cũ của Thân vương quốcMoldavia, sau đó đi qua các thị trấnGrămești,Zvoriștea vàLiteni. Gần thành phốLiteni, cách thành phố Suceava khoảng 20 km,sông Suceava chảy vào Siret từ phía hữu ngạn.
Sông Siret tiếp tục chảy về phía nam, băng qua các thị trấnPașcani,Stolniceni-Prăjescu đếnRoman và nhận nước củasông Moldova, sau đó tiếp nhận nước củasông Bistrița ở phía hữu ngạn (290 km), khoảng 5 km sau khi nó đi qua thành phốBacău. Xa hơn về phía hạ lưu, nó đi qua thị trấnAdjud và gầnMărășești. Gần hợp lưu với sông Danube, nó nhận nước củasông Bârlad (289 km) ở tả ngạn và nước củasông Buzău (325 km) ở hữu ngạn. Siret chảy vào sông Danube ở ngoại ô phía nam của thành phốGalați.
Lưu vực của Siret chủ yếu được hình thành bởi nước của các sông Bistrița (khoảng 26,8%), Trotuș (khoảng 10%), Moldova (khoảng 12,2%) và Suceava (khoảng 12%). Các sông là phụ lưu của sông Siret, từ đầu nguồn đến cửa sông:[2]
Cầu đường sắt Barboschi, từ một bản khắc gỗ thập niên 1870
Trong thời cổ đại, sông Siret được gọi là Hierasus (Ιερασός, có nghĩa là Thánh, trongtiếng Hy Lạp cổ đại), cái tên xuất hiện trong "Geographia" củaPtolemy (khoảng năm 87-165).
Trong tác phẩmDescriptio Moldaviae (Mô tả Moldavia), viết bằngtiếng Latinh trong giai đoạn 1714-1716, học giảDimitrie Cantemir mô tả con sông này như sau:"Và Siret là một con sông tại Moldavia, đến từ biên thùy miền thượng, từ Lehia, nó chảy về phía nam và đổ vào sông Danube qua hai cửa sông, là một con sông rộng và sâu, nhưng bị rừng núi bao bọc tứ phía, có nơi bị chặn vì các khúc cạn, vậy nên cho đến nay một tuyến đường cho tàu thuyền vẫn chưa thể mở được ở mọi nơi."[5]
Trong cuộc đàm phán hòa bình sauChiến tranh Nga-Thổ 1806-1812 được tổ chức tạiGiurgiu vào đầu tháng 11 năm 1811, các đại biểu Nga do Tướng quânMikhail Illarionovich Kutuzov cử đi yêu cầu chính phủ trung ươngOttoman nhượng lại cả hai thân vương quốcMoldavia vàMuntenia mà họ quản lý từ đầu cuộc chiến. Khi người Nga bắt đầu nghi ngờ ý định tấn công Nga củaNapoléon, họ cố gắng cắt ngắn cuộc đàm phán bằng cách giảm yêu cầu của họ và để đối phương hiểu rằng họ cũng hài lòng nếu chỉ có Moldavia, hoặc tệ nhất là chỉ lãnh thổ Moldavia giữa sôngPrut vàDniester. Yêu cầu sau đó đã được tướng NgaLangeron thông báo tại Rusciuc cho Tể tướngHurshid Pasha. Tể tướng trả lời rằng"thật đáng xấu hổ khi người Nga, những người thống trị một phần tư địa cầu, đang tranh cãi về một mảnh đất - dải đất giữa Siret và Prut - thậm chí không hữu ích đối với họ".[6] Cuối cùng, người Nga từ bỏ phần đất Moldavia giữa sông Siret và sông Prut, chỉ nhận đượcBessarabia (lãnh thổ của Moldavia giữa sôngDniester và sông Prut) thông quaHiệp định Bucharest (1812).
Một ý tưởng liên quan đến việc điều chỉnh dòng chảy của Siret để khiến cho tàu thuyền xuất hiện trong điều 158 của Quy chế tổ chức (1832), do Nga ban hành, quy định rằng "Siret và Prut (...) phải được dọn quang và tạo tiện lợi hơn cho việc đi thuyền và các kênh thông tin liên lạc, ví như kết hợp Siret với Prut qua sôngBahlui, công trình này sẽ được tư bản thương nghiệp sử dụng rất nhiều".