Richard Edward Taylor (2 tháng 11 năm 1929 – 22 tháng 2 năm 2018) là một nhà vật lý ngườiCanada, đã đoạtgiải Nobel Vật lý năm 1990 chung vớiJerome Friedman vàHenry Kendall "cho công trình nghiên cứu tiên phong của họ về tán xạ phi đàn hồi sâu của cácelectron trên cácproton vàneutron liên kết, là công trình có tầm quan trọng thiết yếu cho sự phát triển củamô hình quark trong ngànhvật lý hạt".[1]
Do mới kết hôn, ông xin làm việc ở "Phòng thí nghiệm Vật lý Năng lượng cao" ởĐại học Stanford, để thi bằngtiến sĩ. Luận án tiến sĩ của ông căn cứ trên một thí nghiệm sử dụng cáctia γ phân cực để nghiên cứu việc sản xuấtπ-meson.
Các thí nghiệm thực hiện ở Trung tâm máy gia tốc theo đường thẳng ở Stanford trong cuối thập niên 1960 và đầu thập niện 1970 gồm việc phát tán các chùm năng lượng cao củaelectron từ cácproton vàdeuteron cùng cáchạt nhân nguyên tử nặng. Ở mức năng lượng thấp hơn, người ta đã thấy rằng các điện tử sẽ chỉ được phát tán thông qua các góc độ thấp, phù hợp với ý tưởng cho rằng cácnucleon không có cấu trúc bên trong. Tuy nhiên, các thí nghiệm ở Trung tâm máy gia tốc theo đường thẳng ở Stanford và ở Học viện Công nghệ Massachusetts chỉ cho thấy là các điện tử năng lượng cao hơn có thể được phát tán thông qua các góc cao hơn nhiều với sự mất mát của một số năng lượng. Những kết quả phát tán sâu không đàn hồi này đã cung cấp bằng chứng thực nghiệm đầu tiên là các proton và neutron đã được làm bằng các hạt giống như dấu chấm, sau này được xác định là các hạtquarklên vàxuống mà trước đó đã được đề xuất dựa trên nền tảng lý thuyết. Các thí nghiệm trên cũng đưa ra bằng chứng đầu tiên cho sự tồn tại của cácgluon. Taylor, Friedman và Kendall đã được trao chungGiải Nobel Vật lý năm 1990 cho công trình phát hiện này.[2]
Sinh thời, ông là giáo sư danh dự (professor emeritus) ởĐại học Stanford.[3]