Tiết kiệm ánh sáng ban ngày được sử dụng trước đây
Chưa bao giờ sử dụng tiết kiệm ánh sáng ban ngày
Quy ước giờ mùa hè haygiờ tiết kiệm ánh sáng ban ngày (Tiếng Anh:daylight saving time,Viết tắt:DST) là quy ước chỉnh đồng hồ tăng thêm một khoảng thời gian (thường là 1giờ) so với giờ tiêu chuẩn, tại một số địa phương của một số quốc gia, trong một giai đoạn (thường là vàomùa hè) trongnăm.
Quy ước này thường được thực hiện tại các nướcôn đới hay gần cực, nơi mà vào mùa hè, ban ngày bắt đầu sớm hơn so với mùa đông vàitiếng đồng hồ. Nó có ý nghĩa thực tiễn là giúp tiết kiệmnăng lượng chiếu sáng và sưởi ấm, khi tận dụngánh sáng ban ngày của ngày làm việc từ sớm, giảm chiếu sáng ban đêm nhờ ngủ sớm. Chính vì ý nghĩa này mà một số nước gọi quy ước này với cái tên "Giờ tiết kiệm ánh sáng ban ngày" (daylight saving time trongtiếng Anh). Ví dụ tại phần lớnHoa Kỳ Lục địa vàCanada, thời gian sử dụng "giờ tiết kiệm ánh sáng ngày" bắt đầu từ chủ nhật trong tuần thứ hai củatháng 3 đến chủ nhật trong tuần đầu tiên củatháng 11. Như vậy thời kỳ sử dụng giờ tiết kiệm ánh sáng ngày kéo dài gần như 2/3 năm.
Mặc dù được nhiều nơi trên thế giới sử dụng, giờ mùa hè phổ biến ở các vĩ độ cao ởBắc bán cầu.
Bảng dưới đây cho biết lúc bắt đầu và kết thúc của việc chỉnh giờ mùa hè ở một số vùng lãnh thổ. Cácđồng hồ được vặn sớm lên mộttiếng đồng hồ vào ngày bắt đầu và lùi lại từng này thời gian vào ngày kết thúc. Chú ý,mùa hè ởNam Bán Cầu tương ứng vớimùa đông ởBắc Bán Cầu.
Một số người nói đếnBenjamin Franklin như là người đầu tiên gợi ý về quy ước giờ mùa hè trong một bức thư gửi đếnTạp chí Paris[1]. Tuy nhiên bức thư này chỉ muốn gợi ý mọi người nên dậy sớm vào mùa hè. Quy ước được nhắc đến lần đầu tiên một cách nghiêm túc bởiWilliam Willett trong bài viếtWaste of Daylight (Lãng phí ánh sáng ban ngày)[2], xuất bản năm1907, nhưngQuốc hội Anh đã chưa muốn thông qua quy ước này, dù Willett đã bỏ nhiều công sứcvận động hành lang.
Vào ngày19 tháng 3 năm1918Quốc hội Hoa Kỳ đặt ra một sốmúi giờ và chính thức áp dụng quy ước giờ mùa hè, có hiệu lực từ31 tháng 3, cho những năm tháng tiếp theo của Chiến tranh thế giới thứ nhất (1918 đến1919). Bộ luật này đã vấp phải nhiều phản đối từ nhân dân và đã bị rút lại sau đó. Quy ước giờ mùa hè quay trở lạiMỹ ngày9 tháng 2 năm1942, như một biện pháp tiết kiệm tài nguyên trong thời kì tham giaChiến tranh thế giới thứ hai. Khi chiến tranh kết thúc, luật này lại được bãi bỏ vào ngày30 tháng 9 năm1945.
Brasil bắt đầu áp dụng quy ước giờ mùa hè năm1931, nhưng sau đó có những lần bãi bỏ.
Ireland vàÝ, rồi tiếp đến là đa phần các nước châu Âu, đã bắt đầu tái áp dụng quy ước sau khi chiến tranh kết thúc. TạiĐức, từ1947 đến1949, quy ước còn được áp dụng đến 2 lần trong năm, với tên gọiHochsommerzeit; các đồng hồ được chỉnh thêm một giờ nữa từ11 tháng 5 đến29 tháng 6.
Cuộc khủng hoảng này cũng là nguyên nhân để Pháp chính thức áp dụng quy ước giờ mùa hè từ năm1976. Toàn bộCộng đồng châu Âu thực hiện việc đổi giờ mùa hè từ thập niên 1980.
Từ năm1985, các bang miền namBrasil chính thức áp dụng quy ước giờ mùa hè, với ngày bắt đầu chỉnh đồng hồ thay đổi tùy vùng.
Năm1986Trung Quốc thử nghiệm quy ước giờ mùa hè. Cùng năm Mỹ đổi ngày bắt đầu giờ mùa hè sang chủ nhật đầu tiên của tháng 4.
Vào thập niên 1990, Trung Quốc dần bãi bỏ quy ước giờ mùa hè và áp dụng giờ thống nhất toàn quốc không thay đổi.