
Nhà cao tầng là thể loại công trình có tên gọi chính xác là"nhà ở cao tầng" hay"cao ốc nhà ở". Với sự phân loại hiện nay của nhiều nước thì nhà caotầng được chia theo số tầng cao đạt được theo các cấp 9-15 tầng, 15-25 tầng, 25-40 tầng, và trên 40 tầng thì được gọi lànhà chọc trời.[cần dẫn nguồn] Về thể loại công trình thì công trình này cùng vớicao ốc có cách phân loại giống nhau do giống nhau về mặt hệ thống giao thông đứng:thang máy và hệ thống kỹ thuật phức tạp.[cần dẫn nguồn]

Nhà cao tầng đã có từthời cổ đại: trong những khu phố (insulae) thờiLa Mã cổ đại và ở một vài thành phố thuộcđế chế La Mã, một số tòa nhà đã đạt đến 10 tầng hoặc cao hơn,[1] và có tới 200 bậc thang.[2] Bởi vì những nhà cao tầng (insulae) này được xây cất nghèo nàn và dễ sụp đổ,[3] một vàihoàng đế La Mã, bắt đầu từAugustus (khoảng 30 BC - 14 AD), đã đặt giới hạnchiều cao 20–25 mét cho nhà nhiều tầng, nhưng việc tuân thủ giới hạn này vẫn bị vi phạm,[4][5] cho dù nguy cơ sụp đổ của chúng rất cao.[6] Các tầng thấp hơn là nơi mở cửa hàng hoặc những gia đình giàu có sống ở đây, trong khi những tầng phía trên được những tầng lớp thấp hơn thuê lại.[7] Những ghi chép từ các bản thảoOxyrhynchus Papyri cho thấy nhà 7 tầng đã tồn tại ở các thị trấn thuộc đế chế La Mã, như ở thế kỷ 3 AD tạiHermopolis thuộcAi Cập La Mã.[8][9]
Giai đoạnAi Cập Ả Rập, có kinh đô đầu tiên làFustat. Thành phó này có nhiều nhà ở cao tầng, với những nhà 7 tầng có thể chứa hàng trăm người ở.Al-Muqaddasi ở thế kỷ 10 miêu tả chúng giống với cáctháp giáo đường, vàNasir Khusraw ở đầu thế kỷ 11 ghi lại một số nhà cao tới 14 tầng, có vườn trên mái (roof garden) ở tầng trên cùng nhờ cácbánh xe nước do bò kéo để tưới tiêu cho cây.[10][11] Đến thế kỷ 16,Cairo cũng đã cóchung cư cao tầng với 2 tầng phía dưới dùng cho thương mại và làm kho, những tầng phía trên để cho thuê hoặc nhà giàu ở.[12]
Các đường chân trời của nhiều thành phố quan trọng thờiTrung cổ đã bị lấn át bởi số lượng lớn các tháp cao với chức năng phòng thủ, nhưng cũng làm hình ảnh biểu trưng cho thành phố. Điển hình là các nhómTháp Bologna, với tháp cao nhất vẫn còn cho tới ngày nay là 97,2 m. ỞFlorence, với nghị định 1215 quy định tất cả tòa nhà đô thị nên giảmchiều cao xuống dưới 26 m, và nghị định này ngay lập tức có hiệu lực.[13] Ngay cả những thị trấn cỡ trung bình nhưSan Gimignano cũng có tới 72 tháp vàchiều cao lên tới 51 m.[13]
Các khối nhà cũng đã được xây dựng ở thành phốShibam thuộcYemen trong thế kỷ 16. Những tòa nhà này đều được làm từ gạch bùn (mud bricks), khoảng 500 tòa nhà là những nhà tháp (tower house), với 5 đến 16 tầng,[14] mỗi tầng có 1 hoặc 2căn hộ.[15][16] Kỹ thuật xây dựng này đã được triển khai để bảo vệ người dân khỏi các cuộc tấn công của Bedouin. Trong khi Shibam đã tồn tại gần 2.000 năm, phần lớn các nhà ở hiện nay được xây dựng từ thế kỷ 16. Thành phố này có những tòa nhà bằng bùn cao nhất trên thế giới, vớichiều cao khoảng trên 30mét.[17] Shibam đã được gọi là "một trong những ví dụ cổ nhất và tốt nhất của quy hoạch đô thị dựa trên nguyên lý xây dựng thẳng đứng" hay là "Manhattan của sa mạc".[16]
Bài viết này vẫn cònsơ khai. Bạn có thể giúp Wikipediamở rộng nội dung để bài được hoàn chỉnh hơn. |