Núi Sinai cao 2.285 mét (7.497 ft) nằm gần thành phốSaint Catherine, trong khu vực ngày nay được gọi làBán đảo Sinai. Nó được bao quanh tứ phía bởi các đỉnh núi cao hơn trong dãy núi mà nó là một phần. Cạnh đó làNúi Catherine, ở độ cao 2.629 m hay 8.625 ft, là đỉnh cao nhất ở Ai Cập.[1]
Địa chất của nó hình thành trong giai đoạn cuối của quá trình kiến tạoVách chắn Ả Rập-Nubia. Ngọn núi là một tổ hợp đài vòng gồm đá granit kiềm xâm lấn vào nhiều loại đá khác, trong đó có cảđá núi lửa. Đá granit có thành phần là Syenogranit cho đến Felspat kiềm.
Ngay phía bắc ngọn núi làTu viện Thánh Catarina có từ thế kỷ thứ 6. Đỉnh núi có một Nhà thờ Hồi giáo vẫn còn được sử dụng và một Nhà thờ Chính thống giáo Hy Lạp được xây dựng vào năm 1934 trên tàn tích của một nhà thờ thế kỷ 16, hiện không mở cửa cho công chúng. Nhà nguyện bao quanh tảng đá được coi là nguồn gốc củaCác tấm bia Lề luật trongKinh Thánh.[2] Trên đỉnh còn có "hang động của Moses", được cho là nơi mà Moses đã nhận Mười Điều Răn.
Ngọn núi gắn liền với nhà tiên triMusa. Đặc biệt, có nhiều tài liệu tham khảo về Jabal Musa trong Kinh Qur'an,[3][4] trong đó nó được gọi làṬūr Saināʾ,[5]Ṭūr Sīnīn,[6],aṭ-Ṭūr[7][8] vàal-Jabal (cả hai đều có nghĩa là "núi").[9] Còn đối vớiWād Ṭuwā (Thung lũng của Tuwa) liền kề, nó được coi làmuqaddas[10][11] (linh thiêng),[12][13] và một phần của nó được gọi làAl-Buqʿah Al-Mubārakah ("Nơi may mắn"). Đó là nơi Musa nói chuyện vớiThượng Đế.