Mực nước biển trung bình (tiếng Anh:Mean sea level, viết tắtMSL), thường gọi tắt làmực nước biển (sea level), là mức trung bình của bề mặt của một hoặc nhiềuđại dương củaTrái Đất, nhằm xác định ra độ cao bằng 0 và từ đó có thể đo đượcđộ cao của điểm trên Trái Đất.[1][2]
Phép dựng mô hìnhTrái Đất dẫn đến bề mặt Trái Đất được quy về mộtellipsoid, gọi làellipsoid quy chiếu, tượng trưng cho độ cao củabiển và được dùng để lấy mốc vềđộ cao của vật thể trên Trái Đất. Các vật nằm trên bề mặt này được quy ước có "độ cao bằng 0 so với mực nước biển".
Nó là một khái niệm được thống nhất về lý thuyết, nhưng từng nước lại quy định trongtiêu chuẩn quốc gia của mình cách lấy mốc khác nhau. Đây làmực nước trung bình cân đối tính trong toànnăm của mộtvùng biển được nhắm chọn theo quy định trong tiêu chuẩn quốc gia của mỗi nước và có độ cao quy ước là "0 mét". Ví dụ: "Mực nước biển" theo tiêu chuẩn quốc gia củaBa Lan là hình ellipsoid đi qua mực nước trung bình trong toàn năm củabiển Baltic, tính chovịnh Kronstadt (thuộcLiên bang Nga).
Khái niệm mực nước biển cũng được mở rộng ra thànhkhái niệm hình ellipsoid chuẩn cho cáchành tinh, dùng để lấy mốc độ cao cho các vật thể trên bề mặt các hành tinh. Nó có thể được định nghĩa dựa vàothể tích bằng thể tích phần đất đá cứng của hành tinh và/hoặc cácbán trục lớn phù hợp vớikhoảng cáchtrung bình của cực và các điểm trênxích đạo tớitâm hành tinh. Ví dụ, vớiSao Hỏa, "mực nước biển" là hình ellipsoid với các bán trục lớna = 3394,6km,b = 3393,3 km vàc = 3376,3 km.