Jamaica là mộtquốc đảo, cóchiều dài 234 kilômét (145 dặm) vàchiều rộng 80 kilômét (50 dặm) với diện tích 11.100 km². Quốc gia này nằm ởBiển Caribbean, cự ly khoảng 145 kilômét (90 dặm) về phía namCuba, và 190 kilômét (120 dặm) về phía tâyHispaniola, đảo có các quốc giaHaiti vàCộng hòa Dominica. Jamaica là hòn đảo lớn thứ ba tại vùngĐại Antilles và Caribe, nhỏ hơnCuba và đảoHispaniola.[8] Những ngườidân bản địa nói tiếngTaíno gọi đảo này làXaymaca, có nghĩa là "Vùng đất của Gỗ và Nước", hay "Vùng đất của các Con suối".[9]
Người Jamaica thường gọi quê hương của mình là "yaad" – từ trong tiếng Jamaica Patois có nghĩa là "sân", nhưng cũng mang nghĩa là nhà. Một số cách gọi thân mật khác như "Jamrock", "Jamdown" (hay "Jamdung" theo cách phát âm địa phương), hoặc đơn giản là "Ja", cũng rất phổ biến.
Jamaica xuất phát từ tên gọi Xaymaca màngười Taíno đặt tên cho đảo này. Năm1494,Cristoforo Colombo phát hiện ra đảo, sau đó nó trở thành thuộc địa củangười Tây Ban Nha, những người bản xứ bị bắt làm nô lệ hoặc bị tàn sát. Năm 1655,người Anh cũng chia quyền sở hữu đảo này, cùngngười Tây Ban Nha đưanô lệ sang khai hoang lập đồn điềnmía.
Jamaica nằm ở Trung Mỹ, thuộc quần đảoĐại Antilles, cáchCuba 150 km về phía Nam và cáchHaiti 180 km về phía Tây. Vùng lãnh thổ phía Đông chủ yếu là núi, phía Tây là vùng cao nguyên đá vôi.
Jamaica theochế độ quân chủ lập hiến đại nghị.[8][10] Quân chủ Jamaica là nguyên thủ quốc gia (hiện tại làCharles III).[11]Toàn quyền là đại diện của quân chủ,[12][8][10] do quân chủ bổ nhiệm theo đề nghị của thủ tướng. Thủ tướng làngười đứng đầu chính phủ. Thành viên Nội các do toàn quyền bổ nhiệm theo đề nghị của thủ tướng. Quân chủ và toàn quyền có vai trò chủ yếu mang tính nghi lễ, nhưng sở hữu một sốquyền hạn dự phòng trong trường hợp khủng hoảng hiến pháp. Hiện tại, hai đảng chính của Jamaica chủ trương thay thế chế độ quân chủ bằng một nền cộng hòa với tổng thống làm nguyên thủ quốc gia.[13][14]
Quốc hội Jamaica là cơ quan lập pháp lưỡng viện, gồm Hạ viện và Thượng viện. Hạ viện được bầu trực tiếp và thủ tướng được toàn quyền bổ nhiệm trong số hạ nghị sĩ. Thượng nghị sĩ được toàn quyền bổ nhiệm theo đề cử chung của thủ tướng vàLãnh đạo đảng đối lập.[10]
Jamaica có tài nguyên thiên nhiên chủ yếu làbôxít, và có một khí hậu lý tưởng thuận lợi chonông nghiệp vàdu lịch. Việc phát hiện rabôxít trong những năm1940 và nềnkinh tế của Jamaica chuyển từ khai thácđường vàchuối sang thành lập các ngành công nghiệpbô xít-nhôm vào thời gian sau đó. Vào những năm1970, Jamaica đã nổi lên như là một nước dẫn đầu thế giới về xuất khẩu các khoáng chất cũng như được tăng đầu tư nước ngoài.
Jamaica phải đối mặt với một số vấn đề nghiêm trọng nhưng nó có tiềm năng cho sự phát triển và hiện đại hóa. Nềnkinh tế Jamaica bị bốn năm liên tiếp của nó tăng trưởng âm (0,4%) vào năm1999. Tất cả các ngành trừ các ngànhbôxít/nhôm,năng lượng và du lịch đều giảm mạnh trong năm1998 và1999. Năm2000, Jamaica đã có kinh nghiệm của mình năm đầu tiên của nó có sự phát triển tích cực kể từ năm1995. Tăng trưởng kinh tế danh nghĩa tiếp tục ngược dòng trong những khoảng với sự tăng trưởng củaHoa Kỳ kể từ đó. Đây là kết quả của việc tiếp tục các chính sách của chính phủ chặt chẽ kinh tế vĩ mô, đã đạt được phần lớn thành công. Lạm phát đã giảm từ 25% năm1995 còn lạm phát một con số trong năm2000, đạt được một mức thấp trong nhiều thập kỷ là 4,3% trong năm2004. Thông qua chương trình can thiệp định kỳ trên thị trường, các ngân hàng trung ương cũng đã ngăn ngừa bất cứ sự đột ngột giảm nào trong tỷ giá hối đoái. Tuy nhiên, đồngđô la Jamaica đã bị trượt giá, bất chấp sự can thiệp, dẫn đến một tỷ giá bình quân của 73,4J đổi 1USD và 107,64J đổi 1€ (Tháng 5 năm2008).[16] Ngoài ra, lạm phát đã có xu hướng tăng lên kể từ năm2004 và dự kiến một lần nữa đạt được mức tăng gấp đôi con số 12-13% thông qua năm2008 do một sự kết hợp của thời tiết bất lợi hại cây trồng và tăng nhập khẩu nông nghiệp và giá năng lượng cao.[17]
Điểm yếu trong lĩnh vực tài chính là đầu cơ và các cấp dưới của việc xói mòn lòng tin đầu tư trong lĩnh vực sản xuất. Chính phủ tiếp tục nỗ lực để tăng giới hạn các khoản nợ mới tại địa phương và thị trường tài chính quốc tế để đáp ứng các nghĩa vụ nợ của mình bằng đồngđô la Mỹ, thu dọn để duy trì thanh khoản tỷ giá hối đoái và để giúp quỹ thâm hụt ngân sách hiện hành.
Các chính sách kinh tế củachính phủ Jamaica khuyến khích đầu tư nước ngoài trong các lĩnh vực mà kiếm được hay tiết kiệm được ngoại tệ, tạo việc làm và sử dụng nguyên vật liệu địa phương. Chính phủ cung cấp một loạt các ưu đãi cho nhà đầu tư, bao gồm cả các cơ sở chuyển tiền để hỗ trợ họ trong việc hồi hương lại tiền của các nước xuất xứ; thời kỳ miễn thuế mà hoãn thuế cho khoảng thời gian của năm; và miễn thuế truy cập cho máy móc và nguyên liệu nhập khẩu cho các doanh nghiệp được chấp thuận.Khu thương mại tự do có kích thích đầu tư vào hàng may mặc, lắp ráp, sản xuất nhẹ, và nhập dữ liệu của các công ty nước ngoài. Tuy nhiên, trong 5 năm qua, ngành công nghiệp dệt may đã bị giảm thu nhập xuất khẩu, tiếp tục đóng cửa nhà máy, và tỷ lệ thất nghiệp tăng cao. Điều này có thể được quy trách nhiệm cho cuộc cạnh tranh dữ dội, sự vắng mặt củahiệp định thương mại tự do Bắc Mỹ (NAFTA) tính thay đổi, thuốc nhiễm độc trì hoãn giao hàng, và chi phí cao, hoạt động, bao gồm cả chi phí an ninh. Chính phủ Jamaica hy vọng để khuyến khích hoạt động kinh tế thông qua sự kết hợp của tư nhân hoá, chuyển dịch cơ cấu ngànhtài chính, giảm lãi suất, và bằng cách thúc đẩydu lịch và các hoạt động sản xuất liên quan.
Tính đến năm 2016, GDP của Jamaica đạt 13.779 USD, đứng thứ 121 thế giới và đứng thứ 2 khu vực Caribe (sauTrinidad và Tobago).
Rastafarianism một tôn giáo bản địa Phi châu có 24.020 môn đồ, theo điều tra năm 2001.[25]Đạo Bahá'í, chiếm khoảng 8000 môn đồ,Phật giáo, vàẤn giáo có 50,000 tín đồ. Có một số dân nhỏ người Do Thái, khoảng 200 người, tự coi họ là Tự do-Bảo thủ.[26] Nhữngngười Do Thái đầu tiên ở Jamaica có gốc tích từ đầuthế kỷ XV. Các nhómHồi giáo ở Jamaica có 5.000 tín đồ.[25]
Điểm nổi bật của đất nước mang nặng phong cáchchâu Mỹ này làâm nhạc. Dòng nhạc dân ca điển hình của người Jamaica trộn với phong cách nhạc củaCuba tạo nên mộtdòng nhạc R&B khá đặc trưng, người làm nên đỉnh cao của loại nhạc này là ca sĩ lừng danhBob Marley. Anh đã đem tiếng hát của mình đấu tranh chống lại sựphân biệt chủng tộc và những bất công với người da màu.
^"Taíno Dictionary" (bằng tiếng Tây Ban Nha). Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 10 năm 2007. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2007.{{Chú thích web}}:Đã bỏ qua tham số không rõ|illistrator= (trợ giúp)Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (liên kết)