Hierapolis (/ˌhaɪəˈræpəlɪs/ (tiếng Hy Lạp cổ:Ἱεράπολις,lit. "Thành phố Thánh") là thành phố Hy Lạp cổ đại nằm trên suối nước nóng ởPhrygia, tây namAnatolia. Tàn tích của nó liền kề vớiPamukkale hiện đại ởThổ Nhĩ Kỳ và hiện bao gồm một bảo tàng khảo cổ tạo thành mộtDi sản thế giới đượcUNESCO công nhận.
Các suối nước nóng được sử dụng như một bể tắm hơi kể từ thế kỷ thứ 2 TCN, và những người đến đây để chữa bệnh nhờ những khoáng chất có trong những dòng suối nước nóng. Mộtnghĩa địa lớn với những chiếcquách, và nổi tiếng nhất làxưởng cưa đá, một ví dụ sớm nhất được biết đến của cơ chế tay quay và thanh truyền.
Thành phố bao gồm các phòng tắm lớn liên kết với nhau, được xây dựng bằng các khối đá khổng lồ mà không sử dụng vữa hay chất kết dính nào khác. Khu phức hợp là một ví dụ được bảo quản tốt của kiến trúc kiểu vòm thời cổ đại.
Hierapolis nằm ở thung lũngsông Büyük Menderes tiếp giáp với thị trấn Pamukkale và ngay bên cạnh "ruộng bậc thang" đá vôiPamukkale, gầnDenizli. Nó nằm ở phần lãnh thổ thuộc châu Á của Thổ Nhĩ Kỳ, gầnbiển Aegean nên có khí hậu ôn hòa trong năm.
Chỉ có một vài sự thật được biết đến về nguồn gốc thành phố. Không có dấu vết của sự hiện diện củangười Hittite hoặcBa Tư đã được tìm thấy. NgườiPhrygia đã xây dựng một ngôi đền, có lẽ vào nửa đầu thế kỷ thứ 7 trướcCông nguyên. Ngôi đền này ban đầu được sử dụng bởi người dân của thị trấnLaodikeia gần đó, sau này là những gì tạo thành trung tâm của Hierapolis.
Hierapolis được thành như một suối nước khoáng địa nhiệt vào đầu thế kỷ thứ 2 trước Công nguyên trong phạm vi củavương quốc Seleukos,Antiochos III Đại đế đã gửi 2.000 gia đình Do Thái đếnLydia và Phrygia từ Babylon và Mesopotamia, sau đó có thêm nhiều người hơ nữa tới từJudea. Cộng đồng Do Thái đã phát triển ở Hierapolis và ước tính lên đến 50.000 cư dân vào năm 62 trước Công nguyên.[1]
Thành phố được mở rộng với chiến lợi phẩm từtrận Magnesia năm 190 trước Công nguyên, nơi Antiochos III Đại đế bị đánh bại bởiEumenes II. Sauhiệp ước Apamea kết thúcchiến tranh La Mã-Seleukos, Eumenes sáp nhập phần lớn Tiểu Á và lãnh thổ, bao gồm cả Hieropolis. Hierapolis trở thành một trung tâm chữa bệnh, nơi các bác sĩ đã sử dụng các suối nước khoáng nóng tự nhiên để chữa bệnh cho các bệnh nhân của họ. Thành phố bắt đầu đúc tiền đồng vào thế kỷ thứ 2 trước Công nguyên được gọi làHieropolis. Chưa rõ nguồn gốc cho tên gọi này có phải từ ngôi đền ban đầu (ἱερόν,hieron) hay nhằm vinh danhHiera, vợ củaTelephus. Telephus là con trai củaHeracles và công chúaAuge củaMysia. Ông được cho là người sáng lập giả định củaPergamon củaAttalos. Tên này cuối cùng đã đổi thành Hierapolis (Thành phố Thánh),[2] và theo nhà địa lý họcStephanus thì cái tên này xuất phát từ số lượng lớn các ngôi đền nơi đây.
Wikimedia Commons có thêm hình ảnh và phương tiện về
Hierapolis.