Giống như các tỉnh hải ngoại khác, nó là một phần không thể tách rời của nướcPháp. Là một lãnh thổ cấu thành củaLiên minh Châu Âu vàKhu vực đồng Euro, vì thế mà đồngeuro là tiền tệ chính thức và mọi công dân Liên minh Châu Âu đều được tự do định cư và làm việc ở đó vô thời hạn. Tuy nhiên, với tư cách là một tỉnh hải ngoại, nó không thuộcKhối Schengen. Guadeloupe trước đây bao gồm cảSaint Barthélemy vàSaint Martin, nhưng đã được tách ra vào năm 2007 sau cuộctrưng cầu dân ý năm 2003.
Christopher Columbus đã đến thăm Guadeloupe vào năm 1493 trong chuyến hành trình thứ hai và đặt tên cho hòn đảo này. Ngôn ngữ chính thức làtiếng Pháp; Tiếng Creole Antillean cũng được sử dụng.[2][3]
Quần đảo này được người dân Arawak bản địa gọi làKarukera (hay "Đảo của vùng nước xinh đẹp").[2]
Christopher Columbus đặt tên hòn đảo này làSanta María de Guadalupe vào năm 1493 theo tênĐức Mẹ Guadalupe ở Extremadura, một tu viện Đức Trinh Nữ Maria được tôn kính ở thị trấn Guadalupe, Extremadura củaTây Ban Nha.[2] Khi khu vực này trở thành thuộc địa của Pháp, tên tiếng Tây Ban Nha vẫn được giữ lại - mặc dù đã được thay đổi theo chính tả và âm vị học của Pháp. Quần đảo được người dân địa phương gọi làGwada.[5]
Christopher Columbus là người châu Âu đầu tiên nhìn thấy Guadeloupe, ông đã đặt chân lên đảo vào tháng 11 năm 1493 và đặt cho nó cái tên hiện tại.[2] Một số nỗ lực thuộc địa hóa của người Tây Ban Nha vào thế kỷ XVI, nhưng đã thất bại do các cuộc tấn công từ người dân bản địa.[2] Năm 1626,người Pháp, dưới sự chỉ đạo của thương nhân và nhà thám hiểmPierre Belain d'Esnambuc, bắt đầu quan tâm đến Guadeloupe, trục xuất những người Tây Ban Nha định cư.[2]Compagnie des Îles de l'Amérique định cư ở Guadeloupe vào năm 1635, dưới sự chỉ đạo của các thủ lĩnh thuộc địa Pháp làCharles Liénard de L'Olive vàJean du Plessis d'Ossonville; họ chính thức chiếm hòn đảo này cho Pháp và đưa nông dân Pháp đến khai hoang vùng đất này. Điều này dẫn đến cái chết của nhiều người dân bản địa do bệnh tật và bạo lực.[9] Tuy nhiên, đến năm 1640, Compagnie des Îles de l'Amérique bị phá sản, và do đó họ bán Guadeloupe choCharles Houël du Petit Pré, người bắt đầu trồng trọt nông nghiệp, với những nô lệ châu Phi đầu tiên đến vào năm 1650.[10][11] Sự phản kháng của nô lệ ngay lập tức lan rộng, với một cuộc nổi dậy công khai vào năm 1656 kéo dài vài tuần và một loạt các cuộc bỏ trốn hàng loạt kéo dài ít nhất 2 năm cho đến khi người Pháp buộc người dân bản địa ngừng hỗ trợ nô lệ.[12] Quyền sở hữu hòn đảo được chuyển choCông ty Tây Ấn Pháp trước khi nó được sáp nhập vào Pháp vào năm 1674 dưới sự giám hộ của thuộc địa Martinique thuộc Pháp gần đó.[[2] Chế độ nô lệ được thể chế hóa, được thực thi bởiBộ luật Noir từ năm 1685, đã dẫn đến nền kinh tếđồn điền đường mía bùng nổ.[13]
Trận chiến Saintes diễn ra giữa Pháp và Anh vào năm 1782.Bức tượng bán thân của Louis Delgrès, thủ lĩnh cuộc nổi dậy nô lệ năm 1802
TrongChiến tranh Bảy năm,người Anh đã chiếm đóng quần đảo cho đến khiHiệp ước Paris năm 1763 được ký kết.[2] Trong thời gian đó,Pointe-à-Pitre đã trở thành một bến cảng lớn và các thị trường ở cácthuộc địa Bắc Mỹ của Anh được mở cửa cho đường mía của Guadeloupe, loại đường được buôn bán để đổi lấy thực phẩm và gỗ. Nền kinh tế phát triển nhanh chóng, tạo ra khối tài sản khổng lồ cho thực dân Pháp.[14] Vào thời điểm đó, Guadeloupe thịnh vượng đến mức, theo Hiệp ước Paris năm 1763, Pháp đã mất cácthuộc địa của Canada để đổi lấy Guadeloupe.[10][15] Việc trồngcà phê bắt đầu vào cuối những năm 1720,[16] và đến năm 1775,ca cao cũng đã trở thành một sản phẩm xuất khẩu chính.[10]
Cách mạng Pháp mang lại sự hỗn loạn cho Guadeloupe. Theo luật cách mạng mới, những người được giải phóng được hưởng quyền bình đẳng. Lợi dụng tình hình chính trị hỗn loạn, Anh xâm chiếm Guadeloupe vào năm 1794. Người Pháp đáp trả bằng cách gửi một lực lượng viễn chinh doVictor Hugues chỉ huy, người đã chiếm lại quần đảo và bãi bỏ chế độ nô lệ.[4] Hơn 1.000 thực dân Pháp đã thiệt mạng sau đó.[14]
Năm 1802, chính quyềnTổng tài Pháp khôi phục lại chính quyền tiền cách mạng và chế độ nô lệ, gây ra một cuộc nổi dậy của nô lệ doLouis Delgrès lãnh đạo.[2] Chính quyền Pháp phản ứng nhanh chóng, đỉnh điểm làTrận Matouba vào ngày 28 tháng 5 năm 1802. Nhận thấy mình không có cơ hội thành công, Delgrès và những người theo ông đã tự sát hàng loạt bằng cách cố tình cho nổ các kho thuốc súng của họ.[17][18] Năm 1810, người Anh lạichiếm được hòn đảo này và giao lại cho Thụy Điển theoHiệp ước Stockholm năm 1813.[19]
Chế độ nô lệ bị bãi bỏ ở Đế quốc Pháp vào năm 1848.[2] Sau năm 1854, những ngườilao động theo hợp đồng từ thuộc địaPondicherry của Pháp ở Ấn Độ đã được đưa đến.[20] Những người nô lệ được giải phóng có quyền bầu cử từ năm 1849, nhưng quốc tịch Pháp và quyền bầu cử không được cấp cho công dân Ấn Độ cho đến năm 1923, khi một chiến dịch kéo dài, doHenry Sidambarom lãnh đạo, cuối cùng đã đạt được thành công.[21]
Căng thẳng nảy sinh trong thời kỳ hậu chiến về cấu trúc xã hội của Guadeloupe và mối quan hệ của nó với lục địa Pháp. 'Vụ thảm sát St Valentine' xảy ra vào năm 1952, khi các công nhân nhà máy đình công ởLe Moule và bịCompagnies républicaines de sécurité bắn, khiến 4 người thiệt mạng.[23][24][25] Vào tháng 5 năm 1967, căng thẳng chủng tộc bùng nổ thành bạo loạn sau một cuộc tấn công phân biệt chủng tộc nhằm vào một người da đen người Guadeloup, Raphael Balzinc,[28]dẫn đến 8 người chết.[26] resulting in eight deaths.[27][28][29]
Quyền tự chủ lớn hơn được trao cho Guadeloupe vào năm 2000.[2] Thông qua một cuộc trưng cầu dân ý năm 2003,Saint-Martin vàSaint Barthélemy đã bỏ phiếu tách khỏi quyền tài phán hành chính của Guadeloupe, điều này được ban hành đầy đủ vào năm 2007.[2]
Vào tháng 1 năm 2009, các liên đoàn lao động và những tổ chức khác được gọi làLiyannaj Kont Pwofitasyon đã đình công để đòi hỏi tăng lương.[30] Những người đình công tức giận với mức lương thấp, chi phí sinh hoạt cao, mức độ nghèo đói cao so với lục địa Pháp và mức độ thất nghiệp thuộc hàng tồi tệ nhất trongLiên minh Châu Âu.[31] Tình hình nhanh chóng leo thang, trở nên trầm trọng hơn bởi những gì được coi là phản ứng kém hiệu quả của chính phủ Pháp, trở nên bạo lực và buộc phải triển khai thêm cảnh sát sau khi một lãnh đạo công đoàn (Jacques Bino) bị bắn chết.[32] Cuộc đình công kéo dài 44 ngày và cũng đã truyền cảm hứng cho những hành động tương tự ởMartinique gần đó. Tổng thống Pháp làNicolas Sarkozy sau đó đã tới thăm hòn đảo này và hứa hẹn cải cách.[33] Du lịch bị ảnh hưởng nặng nề trong thời gian này và ảnh hưởng đến mùa du lịch 2010.
Ảnh vệ tinh của GuadeloupeRừng tươi tốt ở Basse-TerreBản đồ chi tiết của Guadeloupe
Guadeloupe là một quần đảo gồm hơn 12 hòn đảo, cũng như các đảo nhỏ và đá nằm ở Đông Bắcbiển Caribe, nơi tiếp giáp với Tây Đại Tây Dương.[2] Nó thuộcQuần đảo Leeward ở phần phía Bắc củaTiểu Antilles, một phần vòng cung đảo núi lửa. Về phía Bắc làAntigua và Barbuda và Lãnh thổ hải ngoạiMontserrat của Anh, vớiDominica nằm ở phía Nam.
Hai hòn đảo chính là Basse-Terre (phía Tây) vàGrande-Terre (phía Đông), tạo thành hình con bướm khi nhìn từ trên cao, hai "cánh" được ngăn cách bởi Grand Cul-de-Sac Marin, Rivière Salée [fr] và Petit Cul-de-Sac Marin. Hơn một nửa bề mặt đất liền của Guadeloupe bao gồm Basse-Terre rộng 847,8 km2.[34] Hòn đảo này có nhiều núi non, có các đỉnh như Núi Sans Toucher (4.442 feet; 1.354 mét) và Grande Découverte (4.143 feet; 1.263 mét), đỉnh cao là núi lửa đang hoạt độngLa Grande Soufrière, đỉnh núi cao nhất ở Tiểu Antilles với độ cao cao 1.467 mét (4.813 ft).[2][3] Ngược lại, Grande-Terre hầu hết bằng phẳng, với bờ biển nhiều đá ở phía Bắc, những ngọn đồi không đều ở trung tâm, rừng ngập mặn ở phía Tây Nam và những bãi biển cát trắng được che chắn bởi các rạn san hô dọc theo bờ biển phía Nam.[3] Đây là nơi tập trung các khu du lịch chính.[35]
Îles des Saintes là một quần đảo gồm tám hòn đảo trong đó có hai hòn đảo Terre-de-Bas và Terre-de-Haut có người sinh sống. Cảnh quan tương tự như Basse-Terre, với những ngọn đồi núi lửa và đường bờ biển không đều với các vịnh sâu.
Theo mục đích của chính quyền địa phương, Guadeloupe được chia thành32 xã.[2] Mỗi xã có một hội đồng và một thị trưởng. Doanh thu của các xã đến từ sự chuyển giao từ chính phủ Pháp và thuế địa phương. Trách nhiệm hành chính ở cấp này bao gồm quản lý nước, đăng ký dân sự và cảnh sát.
Dân số Guadeloupe đã giảm 0,8% mỗi năm kể từ năm 2013.[38] Năm 2017, mật độ dân số trung bình ở Guadeloupe là 240 người/km2 (620/sq mi), rất cao so với mật độ trung bình của đô thị Pháp là 119 người/km2 (310/sq mi).[39] Một phần ba đất đai được dành cho nông nghiệp và tất cả các ngọn núi đều không thể ở được; sự thiếu không gian cư trú này khiến mật độ dân số càng cao hơn.
Nền kinh tế của Guadeloupe phụ thuộc vàodu lịch,nông nghiệp, công nghiệp nhẹ và dịch vụ.[3] Nó phụ thuộc vào Pháp để nhận các khoản trợ cấp và nhập khẩu lớn và cơ quan hành chính công là cơ quan sử dụng lao động lớn nhất trên quần đảo.[2][3] Tỷ lệ thất nghiệp đặc biệt cao trong giới trẻ.[3]
Năm 2017, Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Guadeloupe là 9,079 tỷeuro và cho thấy mức tăng trưởng 3,4%. GDP bình quân đầu người của Guadeloupe là 23.152 euro.[40] Nhập khẩu lên tới 3,019 tỷ euro, trong khi đó xuất khẩu chỉ 1,157 tỷ euro. Các sản phẩm xuất khẩu chính làchuối, đường và rượu rum. Xuất khẩu chuối bị thiệt hại trong năm 2017 doBão Irma vàBão Maria.[40]
^Siegel et al –Analyse préliminaire de prélèvements sédimentaires en provenance de Marie-Galante. Bilan scientifique 2006–2008. Service régional de l'archéologie Guadeloupe- Saint-Martin – Saint-Barthélemy 2009.
^La Guadeloupe: renseignements sur l'histoire, la flore, la faune, la géologie, la minéralogie, l'agriculture, le commerce, l'industrie, la législation, l'administration, Volume 1, Partie 2, de Jules Ballet (Imprimerie du gouvernement, 1895) (in French)
^"Treaty of Paris, 1763".Office of the Historian. United States Government.Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 4 năm 2019. Truy cập ngày 16 tháng 4 năm 2019.
^Auguste Lacour,Histoire de la Guadeloupe, vol. 1 (1635–1789). Basse-Terre, Guadeloupe, 1855full text at Google Books, p. 236ff.
^Chambre de commerce et d'industrie de la Guyane."DOSSIER DE PRESSE"(PDF).Bản gốc(PDF) lưu trữ ngày 24 tháng 9 năm 2015. Truy cập ngày 24 tháng 5 năm 2015..