Đỉnh cao nhất ở Connecticut lànúi Gấu tạiSalisbury ở gốc tây bắc của tiểu bang. Ngày xưa nó tháp được xây bằng đá ở trên đỉnh này; hiện nay một bảng bằng đá bên cạnhđường mòn Appalachian chỉ đến nơi đó là "đất cao nhất ở Connecticut, 2354foot [717mét] trênmực biển"; tuy nhiên, cả bảng này sai. Cao độ ước lượng của đỉnh này chỉ tới 706 m (2.316 foot); và tuy nó làđỉnh cao nhất ở Connecticut, thực sự nó không phải cóđất cao nhất ở tiểu bang. Đất cao nhất là một nơi vô danh về phía đông gần chỗ mà ba tiểu bang Connecticut, Massachusetts, và New York gặp nhau (42°3′N 73°29′W), trên dốc nam củanúi Frissell, núi đó tới cao độ 747 m (2.453 foot), và đỉnh nằm cách 225 m (740 foot) ở Massachusetts. Chỉ có một cọc xanh bằng sắt chỉ đến nơi cao nhất của Connecticut với cao độ 723 m (2.372 foot). Bởi vậy, Connecticut là tiểu bang duy nhất có nơi cao nhất khác với đỉnh cao nhất.[1]
Tên "Connecticut" từ "Quinnehtukqut" trongtiếng Mohegan, tức là "Nơi trên sông dài" hoặc "Bên cạnh sông thủy triều dài". Connecticut là tiểu bang thứ năm của 13 tiểu bang đầu tiên. NgườiÂu Châu đầu tiên ở thường trực tại Connecticut là ngườiThanh giáoAnh đến từ Massachusetts năm 1633. Hiến pháp đầu tiên của tiểu bang, "Các chỉ thị cơ bản", được thông qua ngày14 tháng 1 năm1639, trong khihiến pháp hiện hành, tức là hiến pháp thứ ba của Connecticut, được thông qua năm1965. Cách viết tắt cũ của tên tiểu bang là "Conn." Tên hiệu chính thức của Connecticut, được chọn năm 1959, là "Tiểu bang Hiến pháp" (tiếng Anh:The Constitution State). Tên hiệu phổ biến kia của Connecticut là "Tiểu bangĐậu khấu" (The Nutmeg State), cho nên dân cư Connecticut có thể được gọi "Nutmegger" (người đậu khấu).