Cộng hòa Dân chủ Congo (tiếng Pháp:République démocratique du Congo, RDC,phát âm[ʁepyblikdemɔkʁatikdykɔŋɡo]) là một quốc gia ởTrung Phi. Cộng hòa Dân chủ Congo còn được gọi làCongo-Leopoldville, hayCongo-Kinshasa vì thủ đô làKinshasa, hayZaire (tên chính thức từ năm 1971 đến năm 1997).
CHDC Congo là quốc gia lớn thứ hai ở châu Phi và lớn thứ 11 trên thế giới. Với dân số khoảng 112 triệu người, CHDC Congo là quốc gia đông dân thứ hai ởchâu Phi và là quốc gia nói tiếng Pháp trên danh nghĩa đông dân nhất trên thế giới.Tiếng Pháp là ngôn ngữ chính thức và được sử dụng rộng rãi nhất, mặc dù có hơn 200 ngôn ngữ bản địa. Thủ đô và thành phố lớn nhất làKinshasa. CHDC Congo giáp giới vớiCộng hòa Congo, vùng đất tách rờiCabinda củaAngola và Nam Đại Tây Dương ở phía tây;Cộng hòa Trung Phi vàNam Sudan ở phía bắc;Uganda,Rwanda,Burundi vàTanzania (quaHồ Tanganyika) ở phía đông; vàZambia và Angola ở phía nam. Tập trung ở lưu vựcsông Congo, phần lớn địa hình của đất nước được bao phủ bởi rừng mưa rậm rạp và có nhiều con sông chảy qua, trong khi phía đông và đông nam là địa hình đồi núi.
Lãnh thổ Congo lần đầu tiên có người sinh sống ở Trung Phi vào khoảng 90.000 năm trước và được định cư trong vùng mở rộng Bantu vào khoảng 2.000 đến 3.000 năm trước.[7] Ở phía tây,Vương quốc Kongo cai trị quanh cửa sông Congo từ thế kỷ 14 đến thế kỷ 19. Ở trung tâm và phía đông, các đế chế Mwene Muji, Luba và Lunda cai trị từ thế kỷ 15 đến thế kỷ 19. Những vương quốc này đã bị người châu Âu phá vỡ trong quá trình thực dân hóa lưu vực Congo. VuaLeopold II của Bỉ đã giành được quyền đối với lãnh thổ Congo vào năm 1885 và gọi nó làNhà nước Tự do Congo. Năm 1908, Leopold nhượng lại lãnh thổ này sau áp lực quốc tế để đáp trả lại những hành động tàn bạo lan rộng và nó đã trở thành thuộc địa của Bỉ. Congo giành được độc lập từ Bỉ vào năm 1960 và ngay lập tức phải đối mặt với một loạt các phong trào ly khai, vụ ám sát Thủ tướngPatrice Lumumba và việcMobutu Sese Seko lên nắm quyền vào năm 1965. Mobutu đổi tên đất nước thành Zaire vào năm 1971 và áp đặt chế độ độc tài cá nhân.[8]
Sự bất ổn do dòng người tị nạn từNội chiến Rwanda tràn vào miền đông đất nước đã dẫn đếnChiến tranh Congo lần thứ nhất từ năm 1996 đến năm 1997, kết thúc bằng việc lật đổMobutu.[9] Tên của nó đã được đổi lại thành Cộng hòa Dân chủ Congo và nó đã phải đối mặt vớiChiến tranh Congo lần thứ hai từ năm 1998 đến năm 2003, dẫn đến cái chết của 5,4 triệu người và vụ ám sát Tổng thốngLaurent-Désiré Kabila.[10][11][12][13] Cuộc chiến, được mô tả rộng rãi là cuộc xung đột chết chóc nhất kể từChiến tranh thế giới thứ hai,[14] kết thúc dưới thờiTổng thống Joseph Kabila, người đã khôi phục lại sự ổn định tương đối cho phần lớn đất nước, mặc dù giao tranh vẫn tiếp tục ở mức độ thấp hơn, chủ yếu ở phía đông. Nhân quyền vẫn còn kém và thường xuyên xảy ra các vụ lạm dụng, chẳng hạn như mất tích cưỡng bức, tra tấn, giam giữ tùy tiện và hạn chế các quyền tự do dân sự.[15] Kabila từ chức vào năm 2019, đánh dấu cuộc chuyển giao quyền lực hòa bình đầu tiên của đất nước kể từ khi giành độc lập, sau khiFélix Tshisekedi giành chiến thắng trong cuộc tổng tuyển cử đầy tranh cãi năm 2018.[16] Kể từ đầu những năm 2000, đã có hơn 100 nhóm vũ trang hoạt động tại CHDC Congo, chủ yếu tập trung ở vùng Kivu. Một trong những thành phố lớn nhất của nước này,Goma, đã bị phiến quânPhong trào 23 tháng 3 (M23) chiếm đóng trong thời gian ngắn vào năm 2012 và một lần nữa vào năm 2025. Cuộc nổi dậy của M23 leo thang vào đầu năm 2025 sau khi chiếm được nhiều thành phố ở phía đông, với sự hỗ trợ quân sự từ Rwanda, gây ra xung đột giữa hai nước.[17][18][19] Một thỏa thuận hòa bình do Mỹ làm trung gian đã được Rwanda và CHDC Congo ký kết vào ngày 27 tháng 6 năm 2025.[20]
Mặc dù cực kỳ giàu tài nguyên thiên nhiên, CHDC Congo vẫn là một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới, chịu ảnh hưởng của bất ổn chính trị, thiếu cơ sở hạ tầng, tham nhũng tràn lan, hàng thế kỷ khai thác và bóc lột thương mại lẫn thuộc địa, tiếp theo là hơn 60 năm độc lập, với rất ít sự phát triển rộng rãi.[21][22] Quốc gia này là một ví dụ điển hình của "lời nguyền tài nguyên".[23] Bên cạnh thủ đô Kinshasa, hai thành phố lớn tiếp theo,Lubumbashi vàMbuji-Mayi, đều là các cộng đồng khai thác mỏ. Các mặt hàng xuất khẩu lớn nhất của CHDC Congo là khoáng sản thô và kim loại, chiếm 80% kim ngạch xuất khẩu năm 2023, với Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất.[24][25] Năm 2023, mức độ phát triển con người của CHDC Congo được xếp hạng 171/193 quốc gia theoChỉ số phát triển con người.Liên Hợp Quốc xếp hạng quốc gia này là một trong nhữngnước kém phát triển nhất.[26] Tính đến năm 2022[cập nhật], sau hai thập kỷ nội chiến và xung đột nội bộ liên tục, khoảng một triệu người tị nạn Congo vẫn đang sống ở các nước láng giềng.[27] Hai triệu trẻ em có nguy cơ chết đói và giao tranh khiến 7,3 triệu người phải di dời.[28][29] CHDC Congo là thành viên củaLiên Hợp Quốc,Phong trào không liên kết,Liên minh châu Phi,COMESA,Cộng đồng Phát triển Nam Phi,Cộng đồng Pháp ngữ vàCộng đồng Kinh tế các Quốc gia Trung Phi.
Vùng lãnh thổ thuộc Cộng hòa Dân chủ Congo là nơi định cư của hai nhóm sắc tộcBantu vàPygmy, bị phân chia thành những địa hạt tù trưởng và các vương quốc.Lịch sử vùng này được đánh dấu bởi sự ra đời của ba vương quốc lớn.Vương quốc Kongo được thành lập trên phần lãnh thổ phía BắcAngola hiện nay, bên vùng cửasông Congo từthế kỷ 14. Vương quốc của ngườiLuba (hoặcBaluba) được thành lập từthế kỷ 16 trong vùngcao nguyên Katanga.Vương quốc Lunda gồm một phần của vùngKasai, được thành lập vàothế kỷ 7. Các vương quốc này xâu xé nhau bởi các cuộc tranh chấp trong vùng và bị tàn phá do chế độ buôn bánnô lệ.
Sau các cuộc thám hiểm củaHenry Stanley tiến sâu vào lãnh thổ bên trong bằng đườngsông Congo (1874-1884), Nhà nước Tự do Congo được thành lập (Hội nghị Berlin, 1885) và thuộc quyền sở hữu cá nhân củavuaBỉ,Léopold II, ông ta đã thâu tóm một gia tài khổng lồ từ ngà voi vàcao su do bóc lột sức lao động củanô lệ. Khoảng 10 triệu người đã chết do lao động cưỡng bức, đói khát và bị giết chết trong suốt thời kì cai trị thuộc địa của Leopold.
Từ năm 1908, Congo trở thành thuộc địa củaBỉ. Bỉ đã xây dựng và phát triển mạng lưới đường bộ và đường sắt tại thuộc địa này để chuyên chở các sản phẩm khai thác từ hầm mỏ và cácđồn điền về chính quốc. Cư dân thành thị và công nhân phát triển mạnh làm xuất hiện các phong tràodân tộc chủ nghĩa.
Năm 1960, Congo giành được độc lập. VùngKatanga, dưới sự lãnh đạo củaMoise Tschombé, tuyên bố li khai. Đồng thời, chính quyền trung ương lại chia thành những người ủng hộ thể chế liên bang củaTổng thốngKasanubu và những người ủng hộ chế độ hợp nhất củaThủ tướngLumumba. Năm 1961, Thủ tướng Lumumba bị ám sát, nội chiến vẫn tiếp tục kéo dài.Liên Hợp Quốc gởi quân đội đến can thiệp (1961-1963) và lực lượng lính dù của Bỉ được phái đến để tiêu diệt quân phiến loạn ủng hộ Thủ tướng Lumumba (1964).
Năm 1965, Tướng Mobutu lên nắm quyền sau cuộc đảo chính, mở ra một thời kì tương đối ổn định. Cộng hòa Congo, còn gọi Congo-Kinshasa được đổi tên thànhZaire năm 1971.
Năm 1977, Tổng thống Mobutu kêu gọi sự giúp đỡ của Pháp khi phải đối mặt với những nguy cơ đòi li khai ngày càng phát triển mạnh.
Từ năm 1990, làn sóng phản đối ngày càng tăng cao buộc Tổng thống Mobutu phải nhượng bộ. Năm 1994, khoảng một triệungười Hutu vàRwanda sang tị nạn ở miền đôngCongo, làm cho cuộc khủng hoảngchính trị thêm trầm trọng. Năm 1997, cuộc đấu tranh chống lại sự kiểm soát của quyền lực trung ương đã dẫn dến việc ra đi của Tổng thống Mobutu.
Laurent-Désiré Kabila lên cầm quyền và tuyên bố đổi tên nước thành Cộng hòa Dân chủ Congo. Năm 1998, các lực lượng liên minh cũ của Tổng thống L. D. Kabila nhờ sự ủng hộ củaRwanda vàUganda, đã nổi dậy chống lại chính quyền trung ương, đẩy đất nước vào cuộc chiến tranh mới.Tháng 1 năm2001. Tổng thống Kabila bị ám sát và con trai làJoseph Kabila lãnh đạo đất nước.
Tổng thống Kevin tiến hành các cuộc đàm phán nhằm - chấm dứt cuộc nội chiến.Tháng 4 năm2002, chính phủ đồng ý một thỏa thuận chia sẻ quyền lực với quân nổi dậy doUganda hậu thuẫn. Tháng 7 năm 2002, Tổng thống Cộng hòa Dân chủ Congo vàTổng thốngRwanda cùng ký hiệp ước:Rwanda hứa rút 35.000 quân khỏi biên giới phía Đông Cộng hòa Dân chủ Congo, còn Cộng hòa Dân chủ Congo sẽ giải trừ vũ khí của hàng ngàn dân quân Hutu đang đóng trên lãnh thổ Cộng hòa Dân chủ Congo và đe doạ đến an ninh Rwanda - nhiều người trong số họ đã ủng hộ hoặc tham gia cuộc diệt chủng người Tutsi Rwanda năm 1994.Tháng 9 năm2002,Uganda và Cộng hòa Dân chủ Congo ký hiệp định hòa bình.
MộtChính phủ chuyển tiếp đã ra đời vàotháng 7 năm2003, đứng đầu làTổng thốngJoseph Kabila và 4 phó Tổng thống là các đại diện của Chính phủ trước đây, lực lượng nổi dậy và phe đối lập. Chính phủ chuyển tiếp đã tổ chức thành công cuộc trưng cầu dân ý vềHiến pháptháng 12 năm2005. Trong cuộc bầu cử Tổng thống vàotháng 8 năm2006, ông Kabila đã tái đắc cử và tiếp tục điều hành đất nước. Theo hiến pháp nước này, Thủ tướng do Tổng thống chỉ định. Cuộc bầu cử tiếp theo sẽ được dự kiến tổ chức vàotháng 11 năm2011.
Từ tháng 3 năm 2012, nhóm phiến quân nổi loạn, được gọi là M23, đã nổi dậy buộc 470.000 người ởBắc Kivu, tỉnh giàu khoáng sản ở miền Đông Cộng hoà Dân chủ Congo và nằm sát biên giới chung vớiUganda vàRwanda, phải đi lánh nạn. Đầu tháng bảy vừa qua, M23 tuyên bố đã giành quyền kiểm soát nhiều thị trấn, trong đó có vị trí chiến lược Rutshuru tại tỉnh Bắc Kivu.M23, nhóm nổi loạn nguyên là quân độingười Tutsi sáp nhập vào quân đội Cộng hoà dân chủ Congo từ năm 2009 nhưng đầu năm nay đã đào ngũ với lý do bất đồng về lương bổng và các điều kiện sinh hoạt. Nhóm nổi loạn cũng đã đặt ra các điều kiện với Chính phủ Cộng hoà Dân chủ Congo như người tị nạn Congo ở Rwanda được hồi hương, thúc đẩy dân chủ cũng như xác nhận vị trí cấp bậc mà các thành viên M23 từng giữ trong quân đội Cộng hoà Dân chủ Congo.
Liên Hợp Quốc đã gửi quân đến để hỗ trợ lực lượng chính phủ trấn áp phe nổi loạn. Cho đến tháng 8 năm 2012, tình hình an ninh tại CHDC Congo tại một số vùng vẫn chưa ổn định.
Cộng hòa Dân chủ Congo nằm ởTrung Phi, đườngxích đạo đi ngang qua, nằm chếch về phía trên. Cộng hòa dân chủ Congo có diện tích lớn hàng thứ ba ởchâu Phi, sauSudan vàAlgérie, Bắc giápCộng hòa Trung Phi vàSudan; Tây Nam giápAngola và Nam giápZambia; Đông giápUganda,Rwanda,Burundi vàTanzania; Tây giápĐại Tây Dương vàCộng hòa Congo Quốc gia này chỉ có một hành lang hẹp thông raĐại Tây Dương. Lãnh thổ cả nước trải rộng trên vùng chậu được bao phủ bởi rừng rậm xích đạo ẩm và nóng, tương ứng với khoảng 2/3 diện tích vùng lưu vựcsông Congo. Ở phía Đông, Cộng hòa Dân chủ Congo tựa lưng vào những vùng đất cao củaĐông Phi, tiếp đó là dãy lũng hẹp dài có cáchồ Albert (Mobutu),Edward,Kivu,Tanganyika đặt mốc cho biên giới chung với các nước ở phía Đông. Cư dân tập trung ở các vùng cao thuộc rìa phía Đông có khí hậu trong lành, nhất là ở một phần ba lãnh thổ phía Nam, tại đó rừng thưa và cácđồng cỏ xen nhau (Kinshasa vàKangtaga). Nhìn chung, nhân dân Congo gồm chừng 60 tộc người gia tăng mạnh ở các thành phố (44,3% số dân).
Khí hậu nhiệt đới nóng và ẩm ở các khu vực trũng hai bên bờ sông thuộc vùng xích đạo; mát và khô hơn ở các vùng cao nguyên phía Nam; mát và ẩm hơn các vùng cao nguyên phía Đông. Vùng phía Bắc xích đạo: mùa mưa từ tháng 4 đến tháng 10, mùa khô từ tháng 11 đến tháng 2; vùng phía Nam xích đạo: mùa mưa từ tháng 10 đến tháng 4, mùa khô từ tháng 4 đến tháng 10.
Cộng hòa Dân chủ Congo là một nước cộng hòabán tổng thống chế.[34]Tổng thống là nguyên thủ quốc gia,[35] được bầu trực tiếp với nhiệm kỳ năm năm.[36]Thủ tướng là người đứng đầu chính phủ,[37] do tổng thống bổ nhiệm với sự ủng hộ của đảng hoặc liên minh chiếm đa số trongNghị viện.[38] Thủ tướng vàNội các chịu trách nhiệm trước Nghị viện.[37] Nghị viện làcơ quan lập pháp lưỡng viện, gồm Thượng viện và Quốc hội.[37] Đại biểu Quốc hội được bầu trực tiếp với nhiệm kỳ năm năm,[39] thượng nghị sĩ được các nghị viện tỉnh bầu gián tiếp với nhiệm kỳ năm năm.[40] Tổng thống là tổng tư lệnh lực lượng vũ trang[41] và bổ nhiệm các chức danh dân sự, quân sự.[42] Hệ thống tòa án thực hiện quyền tư pháp độc lập.[43]Tòa án Hiến pháp xem xét tính hợp hiến của luật và giải quyết tranh chấp bầu cử, tranh chấp giữa các cơ quan chính phủ;[44]Tòa Phá án là cơ quan xét xử cao nhất về hình sự, dân sự và quân sự;[45] Tham chính viện là tòa án hành chính cao nhất.[46]
Hiện tại, Cộng hòa Dân chủ Congo được chia thành 26 tỉnh.[2] Các tỉnh được chia thành 145lãnh thổ và 33thành phố. Trước năm 2015, CHDC Congo được chia thành 11 tỉnh.[47]
GDP bình quân đầu người của CHDC Congo, 1950–2018.
Nền kinh tế CHDC Congo đã tăng trưởng từ 29,23 tỷ đô la Mỹ sau Nội chiến Congo thứ hai vào năm 2003 lên 190,13 tỷ đô la Mỹ vào năm 2024 theosức mua tương đương.[51] Năm 2023, 80% xuất khẩu của CHDC Congo là khoáng sản và kim loại, đặc biệt làcobalt vàđồng.[52][53] Năm 2024,Trung Quốc là đối tác xuất khẩu lớn nhất của CHDC Congo, sau đó làZambia,Cộng hòa Nam Phi,Singapore vàCác Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất.[54] Nền kinh tế CHDC Congo, đặc biệt là ngành khai thác mỏ, thu hút đầu tư nước ngoài đáng kể, và tăng trưởng nhanh hơn trung bình của châu Phi Hạ Sahara sau đầu thập niên 2000,[55] dẫn đến cải thiện cơ sở hạ tầng.[55] 65% dân số tham gianông nghiệp tự cung tự cấp[53] và nông nghiệp là một ngành lớn.[25] Tuy nhiên, sản lượng lương thực đã suy giảm trong vài thập kỷ qua[56] và CHDC Congo phụ thuộc vào nhập khẩu lương thực.[53] Năm 2023, tỷ lệ lạm phátgiá thực phẩm đạt 173%.[57] Nền kinh tế ngầm cung cấp hầu hết việc làm và tỷ lệ thanh niên thất nghiệp rất cao.[53] Ước tính 73,5% dân số CHDC Congo có thu nhập dướichuẩn nghèo quốc tế là 2,15 đô la Mỹ mỗi ngày vào năm 2024.[58]
Biến động GDP
Tuy nhiên, nềnkinh tế của CHDC Congo đã bị suy thoái từ giữa những năm 80 củathế kỷ 20. Vào thời điểm độc lập năm 1960, CHDC Congo là một nước công nghiệp hóa thứ 2 ở châu Phi sauNam Phi, dựa chủ yếu vào ngành công nghiệp khai thác mỏ[59] và nền nông nghiệp tương đối có hiệu quả.[60] Hai cuộc chiến trong thời gian sau đó, bắt đầu từ năm 1996, đã làm sản xuất và nguồn thungân sách giảm sút nghiêm trọng, trong khi đó nợ nước ngoài lại tăng. Cuộc chiến còn cướp đi sinh mạng của 3,5 triệu người do bạo lực, nạn đói và bệnh tật. Những nhà kinh doanh cắt giảm các hoạt động đầu tư do lo ngại các cuộc xung đột, thiếu cơ sở hạ tầng, và môi trường kinh doanh khó khăn. Tình hình đã được cải thiện vào cuối năm 2002 khi mà lực lượng chiếm đóng bắt đầu rút quân khỏi Congo.Chính phủ chuyển tiếp đã nối lại quan hệ với các thiết chế tài chính và các nhà tài trợ quốc tế. Tổng thống Kabila bắt đầu tiến hành cải cách. Nhiều các dự án được tiến hành thúc đẩy tăng trưởngGDP. Kinh tế CHDC Congo bắt đầu tăng trưởng ổn định trong giai đoạn 2003 – 2005 bất chấp những khó khăn do khuôn khổ pháp lý chưa rõ ràng, nạntham nhũng, và các chính sách mở cửa chưa thông thoáng. Suy thoái kinh tế toàn cầu đã khiến cho tốc độ tăng trưởng của nước này năm 2009 giảm 1 nửa so với năm 2008, tuy nhiên chỉ số này đã hồi phục và tăng trưởng 6% năm 2010.
Congo là một nướcnông nghiệp. Phần đông dân cư sống bằng nghề nông. Hàng năm, nông nghiệp đóng góp khoảng 37,4% GDP cho đất nước này. Các loại nông sản chính của Congo là:cà phê,đường, dầu cọ,chè, miến,chuối,ngô,hoaquả và các sản phẩmgỗ,cao su...
CHDC Congo là nước có nguồn dự trữ về tài nguyên và khoáng sản vô cùng phong phú.Công nghiệp của Congo chủ yếu là khai khoáng, là nhà sản xuấtcobalt lớn nhất thế giới.[61] Congo có 70% trữ lượngcoltan của thế giới, và hơn 30% kim cương.[62] chủ yếu là dạng kim cương nhỏ, công nghiệp. Năm 2002,thiếc đã được phát hiện ở phía đông của quốc gia này nhưng cho đến nay việc khai thác chỉ ở quy mô nhỏ.[63] Buôn lậu liên quan đến khoáng sản, coltan vàcassiterit như đã đổ thêm dầu vào lửa cho các cuộc chiến tranh[64] ở miền đông Congo.Katanga Mining Limited, một công ty của Thụy Sĩ, sở hữu nhà máy luyện kim Luilu, có công suất 175.000 tấn đồng và 8.000 tấn cobalt mỗi năm, là nhà sản tinh chế cobalt lớn nhất thế giới. Sau một chương trình phục hồi lớn, công ty này đã khởi động lại vào tháng 12 năm 2007 và sản xuất cobalt vào tháng 5 năm 2008.[65] CHDC Congo cũng sở hữu 50% diện tích rừng ở châu Phi và hệ thống sông suối cung cấp nhiều thuận lợi cho khai thác thủy điện, theo báo cáo củaUN về ý nghĩa chiến lược và vai trò tiềm năng của quốc gia này thì đây được xem là một động lực kinh tế ở Trung Phi.[66] Ngoài ra còn có các ngành công nghiệp phục vụ tiêu dùng (dệt may, giày dép, sản xuất đồ ăn và đồ uống), sửa chữa tàu.. Hàng năm, công nghiệp đóng góp vào khoảng 11% GDP của nước này.
Dịch vụ hàng năm đóng góp khoảng 1/3 GDP cho đất nước. Tuy nhiên ngànhdịch vụdu lịch chịu ảnh hưởng nặng nề bởi các cuộc nội chiến liên miên trước đây vàđại dịch COVID-19.
Kim ngạchnhập khẩu năm 2009 của Congo đạt 3,8 tỷUSD. Các mặt hàng mà Congo thường nhập khẩu làlương thực, xăng dầu và các thiết bị vận tải. Các đối tác nhập khẩu hàng từ CHDC Congo làNam Phi,Bỉ,Pháp,Zambia,Kenya,Mỹ,Đức.
Giao thông đường bộ ở CHDC Congo rất khó khăn do nhiều yếu tố địa hình và khí hậu cản trở, và khoảng cách đi lại giữa những khu vực trên đất nước này rất lớn. Hơn nữa, quản lý kinh tế yếu kém kéo dài và xung đột nội bộ đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến đầu tư trong nhiều năm qua. Ngoài ra, đất nước này có hàng ngàn km đường thủy, và vận tải đường thủy truyền thống có thể di chuyển trong khoảng 2/3chiều dài đất nước này.
Tất cả các nhà vận tải đường không được CHDC Congo cấp phép đều bị cấm khai thác ở các sân bay của Liên minh châu Âu do không đủ tiêu chuẩn an toàn.[67]
Dân số của Cộng hòa Dân chủ Congo ước tính là 115 triệu người tính đến năm 2024.[68] Từ năm 1950 đến năm 2000, dân số của Cộng hòa Dân chủ Congo tăng gấp bốn lần từ 12,2 triệu người lên 46,9 triệu người.[69] Từ năm 2000, tốc độ tăng trưởng dân số của Cộng hòa Dân chủ Congo đạt 3–3.5% mỗi năm.
20 thành phố hoặc thị xã lớn nhất tại Cộng hòa Dân chủ Congo
Hơn 250 dân tộc và 450 bộ lạc sinh sống tại Cộng hòa Dân chủ Congo, thuộc năm nhóm ngôn ngữBantu,Sudanic,Nilotic,Ubangian vàPygmy. Những dân tộc sau chiếm 51,5% dân số:[72]
Tiếng Pháp làngôn ngữ chính thức[73] và được coi làlingua franca của Cộng hòa Dân chủ Congo. Năm 2018, 49 triệu người Congo (51% dân số) có thể đọc và viết tiếng Pháp.[74] Một cuộc khảo sát năm 2021 cho thấy 74% dân số có thể nói tiếng Pháp.[75]
Kitô giáo là tôn giáo lớn nhất tại Cộng hòa Dân chủ Congo. Ước tính từ 95,8%[77] đến 95,9% dân số theo Kitô giáo.[68] Tỷ lệ dân số theo Hồi giáo ước tính từ 1%[78] đến 12%.[79]
Năm 2014, tỷ lệ biết chữ của người từ 15 tuổi đến 49 tuổi ước tính là 75,9% (88,1% đối với nam và 63,8% đối với nữ).[80] Hệ thống giáo dục của CHDC Congo thuộc quản lý của ba bộ: Bộ Giáo dục tiểu học, trung học và chuyên nghiệp; Bộ Giáo dục đại học và sau đại học và Bộ Xã hội. Hệ thống giáo dục của CHDC Congo giống của Bỉ. Năm 2002, có hơn 19.000 trường tiểu học với 160.000 học sinh; và 8.000 trường trung học với 110.000 học sinh. Giáo dục tiểu học là miễn phí và bắt buộc (điều 43 của Hiến pháp Congo 2005).[81]
Tỉ lệ nhập học thô được tính dựa trên số học sinh đăng ký chính thức ở các trường tiểu học và sau đó không cần thiết phản ảnh qua số học sinh thực tế theo học.[82] Năm 2000, 65% trẻ ở độ tuổi 10-14 đã đi học.[82] Do ảnh hưởng của cuộc nội chiến 6 năm, hơn 5,2 triệu trẻ em ở quốc gia này phải thất học.[82]
^abCentral Intelligence Agency (2014)."Democratic Republic of Congo".The World Factbook. Langley, Virginia: Central Intelligence Agency.Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 8 năm 2016. Truy cập ngày 29 tháng 4 năm 2014.
^"'I Will Not Leave This Place'".Global Press Journal (bằng tiếng Anh). ngày 7 tháng 10 năm 2019.Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 4 năm 2025. Truy cập ngày 26 tháng 4 năm 2025.
^BBC. (9 October 2013). "DR Congo: Cursed by its natural wealth".BBC News websiteLưu trữ ngày 31 tháng 5 năm 2018 tạiWayback Machine Retrieved 9 December 2017.