^ Trong khi nước Anh không có hội đồng lập pháp của riêng mình, một đại ủy ban lập pháp chỉ bao gồm 533 nghị sĩ đại diện cho các khu vực bầu cử mới có thể xem xét và biểu quyết các dự luật thông qua quốc hội vốn chỉ ảnh hưởng đến nước Anh.
Anh (tiếng Anh:England,/ˈɪŋɡ.lənd/) là mộtquốc gia cấu thành nênVương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland.[7][8][9] Quốc gia này có biên giới trên bộ vớiScotland về phía bắc và vớiWales về phía tây.Biển Ireland nằm về phía tây bắc vàbiển Celtic nằm về phía tây nam của Anh. Anh tách biệt khỏichâu Âu lục địa quabiển Bắc về phía đông vàeo biển Manche về phía nam. Anh nằm tại miền trung và miền namđảo Anh và chiếm khoảng 5/8 diện tích của đảo; ngoài ra còn có trên 100 đảo nhỏ. Người hiện đại cư trú lần đầu tiên tại khu vực Anh ngày nay trong giai đoạnĐồ đá cũ muộn, song "England" có tên gọi bắt nguồn từ một bộ lạcGerman làAngle, bộ lạc này định cư trên đảo vào thế kỷ V-VI. Anh trở thành một quốc gia thống nhất vào thế kỷ X, và kể từthời đại Khám phá quốc gia này có tác động đáng kể về văn hoá và tư pháp trên thế giới.[10]Vương quốc Anh (bao gồmWales từ năm 1535) kết thúc vị thế một quốc gia có chủ quyền riêng biệt vào ngày 1 tháng 5 năm 1707, khi cácĐạo luật Liên minh có hiệu lực với kết quả là liên minh chính trị vớiVương quốc Scotland để hình thànhVương quốc Anh liên hiệp.[11][12] Tiếng Anh, giáo hộiAnh giáo, và luật Anh (nền tảng củathông luật tại nhiều quốc gia) được phát triển tại Anh, và hệ thống chính phủ nghị viện của Anh được nhiều quốc gia khác áp dụng.[13]Cách mạng công nghiệp bắt đầu tại Anh trong thế kỷ XVIII, chuyển đổi Anh trở thành quốc gia công nghiệp hoá đầu tiên trên thế giới.[14]
Địa hình của Anh chủ yếu là đồi thấp và đồng bằng, đặc biệt là tạimiền trung vàmiền nam. Tuy nhiên, có các vùng cao tạimiền bắc và tây nam. Thủ đô của Anh làLuân Đôn, thuộc khu vực đại đô thị lớn nhất tại Anh Quốc cũng nhưLiên minh châu Âu. Dân số Anh đạt trên 53 triệu người, chiếm 84% dân số Vương quốc Liên hiệp. Phần lớn dân cư tập trung tại quanh Luân Đôn, vùngĐông Nam, và các khu thành thị tại miền Trung,Tây Bắc,Đông Bắc vàYorkshire, là những nơi phát triển thành các vùng công nghiệp lớn trong thế kỷ XIX.[15]
Tên gọi của Anh trongtiếng Việt bắt nguồn từtiếng Trung. Bằng tiếng Trung, từ "England chia thành "En-g-land", phiên âm nó là 英格蘭 (pinyin:"Yīng gé lán",Hán-Việt:"Anh Cách Lan"), còn một cách khác là từ "English" bỏ "sh" thành "En-g-li" được phiên âm là 英吉利 (pinyin:"Yīng jí lì",Hán-Việt:"Anh Cát Lợi"). Gọi tắt cho cả hai đều là 英國 (pinyin:"Yīng guó",Hán-Việt:"Anh Quốc"). Hiện tại người Trung Quốc sử dụng "Anh Cách Lan" làm tên cho quốc gia này, còn "Anh Quốc" làm tên choVương Quốc Liên Hiệp Anh và Bắc Ai-len.[16][17] Và người Việt đã bỏ chữ "Quốc" và "Cách Lan"
Tên gọi "England" xuất xứ từ từEnglaland trongtiếng Anh cổ, có nghĩa "vùng đất của ngườiAngle". Người Angle là một trong nhữngbộ tộc German định cư tại Anh trongThời đầu Trung Cổ. Người Angle tới từ bán đảoAngeln tại khu vựcVịnh Kiel thuộcBiển Baltic.[18] TheoTừ điển Oxford Anh, lần đầu tiên từ "England" được dùng để chỉ vùng phía nam hòn đảo Great Britain là năm 897, và cách đánh vần hiện đại của nó bắt đầu từ năm 1538.[19][20]
Sự đề cập sớm nhất tới cái tên được chứng nhận diễn ra ở thế kỷ thứ nhất trong tác phẩm củaTacitus,Germania, trong đó từ tiếngLatinAnglii đã được sử dụng.[21] Từ nguyên của chính cái tên bộ tộc bị các nhà học giả tranh cãi; đã có đề xuất rằng nó xuất phát từ hình dạng của bán đảo Angeln, một hìnhcó góc.[22] Làm thế nào và tại sao thuật ngữ xuất xứ từ cái tên của một bộ tộc không nổi bật so với các bộ tộc khác, nhưngười Sachsen, lại được sử dụng để chỉ toàn bộ quốc gia và người dân của nó vẫn chưa được biết, nhưng dường như nó liên quan tới phong tục gọi người German tại Anh làAngli Saxones hay Anh - Sachsen.[23]
Một cái tên khác của nước Anh làAlbion. Cái tênAlbion ban đầu để chỉ toàn bộ hòn đảo Great Britain. Ghi chép đầu tiên về cái tên xuất hiện trong tác phẩmCorpus Aristotelicum của nhà triết họcAristotle củaHy Lạp cổ đại, một cách rõ ràng ở thế kỷ thứ IV trước Công NguyênDe Mundo:[24] "Phía ngoàiCác cột của Hercules là đại dương chảy quanh Trái Đất. Trong đó có hai hòn đảo rất lớn được gọi là Britannia; chúng là Albion vàIerne".[24] TừAlbion (Ἀλβίων) hayinsula Albionum có hai khả năng nguồn gốc. Hoặc nó xuất phát từ từ tiếng Latinalbus có nghĩa trắng, một sự đề cập tớicác vách trắng Dover, là quang cảnh đầu tiên của Anh nhìn từ Lục địa châu Âu.[25] Một nguồn gốc khá được cho là bởi cuốn sách cổ của thương giaMassaliote Periplus, đề cập tới một "hòn đảo của ngườiAlbiones".[26]Albion hiện được dùng thay cho Anh (England) theo một nghĩa thi vị hơn.[27] Một cái tên lãng mạn khác của nước Anh làLoegria, liên quan tớiLloegrtiếng Wales, xuất xứ từtruyền thuyết trứ danh vềvua Arthur.
Bằng chứng sớm nhất được biết đến về việc loài người hiện diện tại khu vực nay là Anh thuộc về chủngHomo antecessor, có niên đại khoảng 780.000 năm trước. Xương người nguyên thủy cổ nhất phát hiện được tại Anh có niên đại khoảng 500.000 năm trước.[28] Người hiện đại được cho là cư trú tại khu vực vào giai đoạn đồ đá cũ muộn, song các khu định cư cố định chỉ hình thành trong vòng 6.000 năm qua.[29][30] Sau kỷ băng hà cuối, chỉ còn lại các loài thú lớn nhưvoi ma mút,bò rừng bison vàtê giác lông mượt. Khoảng 11.000 năm trước, khi các phiến băng bắt đầu rút đi, con người lại cư trú trong khu vực; nghiên cứu di truyền gợi ý rằng họ đến từ phần phía bắc củabán đảo Iberia.[31] Mực nước biển thấp hơn ngày nay và Anh nối liền với Ireland cùng lục địa Á-Âu.[32] Đến khi mực nước biển dâng lên, Anh tách khỏi Ireland 10.000 năm trước và tách khỏi lục địa Á-Âu hai thiên niên kỷ sau đó.
Văn hoá Beaker đến vào khoảng 2.500 TCN, mang đến các bình đựng đồ ăn và đồ uống làm từ đất sét, cũng như các bình được sử dụng để nấu chảy quặng đồng.[33] Các công trình kỷ niệm đồ đá mới có quy mô lớn nhưStonehenge vàAvebury được xây dựng trong thời gian này. Thiếc và đồng là những khoáng sản phong phú trong khu vực, bằng cách nung chảy chúng với nhau cư dân thuộc văn hoá Beaker làm rađồng điếu, và sau đó làm ra sắt từ quặng sắt. Luyện thép phát triển cho phép sản xuất ra cày tốt hơn, nông nghiệp tiến bộ, cũng như sản xuất vũ khí có tính hiệu quả hơn.[34]
Trong thời đại đồ sắt, văn hoá Celt đến Anh từ Trung Âu, văn hoá Celt lại bắt nguồn từ văn hoáHallstatt vàLa Tène. Tiếng Britton là ngôn ngữ nói trong giai đoạn này. Xã hội mang tính bộ lạc, theoGeographia củaPtolemy thì có khoảng 20 bộ lạc trong khu vực. Giống như các khu vực khác nằm bên rìa La Mã, đảo Anh tham gia liên kết mậu dịch vớiLa Mã trong thời gian dài.Julius Caesar của La Mã hai lần nỗ lực xâm chiếm Anh vào năm 55 TCN nhưng thất bại, ông lập ra một quốc vương phụ thuộc từ bộ lạc Trinovantes.
Người La Mã xâm chiếm đảo Anh vào năm 43, sau đó họchinh phục phần lớn hòn đảo và khu vực được hợp nhất vào Đế quốc La Mã với vị thế tỉnhBritannia.[35] Bộ lạc bản địa nổi tiếng nhất vì kháng cự La Mã làCatuvellauni dưới quyềnCaratacus. Sau đó, có một cuộc khởi nghĩa dưới quyền Nữ vươngBoudica của bộ lạcIceni, song bà tự sát sau thất bại trongtrận Watling Street.[36] Trong thời kỳ này, văn hoá Hy Lạp-La Mã thịnh hành khi du nhập luật La Mã, kiến trúc La Mã, cống dẫn nước, rãnh thoát nước, nhiều mặt hàng nông nghiệp và lụa.[37][38][39] Trong thế kỷ III, Hoàng đếSeptimius Severus mất tại Eboracum (nay làYork), đây cũng là nơiConstantinus xưng đế sau đó.[40]
Tồn tại tranh luận về việc Cơ Đốc giáo du nhập lần đầu; điều này không muộn hơn thế kỷ IV và có lẽ là sớm hơn nhiều. TheoBede, Giáo hoàngEleutherius phái những người truyền giáo từ Roma theo thỉnh cầu của tù trưởng Lucius của Anh vào năm 180, nhằm giải quyết các bất đồng như giữa nghi thức phương Đông và phương Tây. Tồn tại các liên kết truyền thống đến Glastonbury thể hiện Cơ Đốc giáo du nhập thông quaJoseph của Arimathea, trong khi những người khác cho rằng thông qua Lucius.[41] Đến năm 410, trong giai đoạn La Mã suy thoái, quyền cai trị của La Mã kết thúc, các đơn vị quân đội La Mã triệt thoái khỏi đảo nhằm bảo vệ các biên giới tại châu Âu lục địa và tham gia nội chiến.[42]
Đảo Anh để ngỏ trước các cuộc xâm chiếm của người ngoại giáo, các chiến binh hàng hải đến từ miền tây-bắc của châu Âu lục địa, chủ yếu là người Saxon, Angle, Jute, và Frisia, họ tập kích các vùng bờ biển và bắt đầu định cư, ban đầu là tại phần phía đông.[42] Bước tiến của họ bị kiềm chế trong vài thập niên sau khi người Briton chiến thắng trongtrận núi Badon, song sau đó lại tiếp tục và họ tràn qua các vùng đất thấp phì nhiêu trên đảo, thu hẹp khu vực do người Briton kiểm soát thành một nhóm các vùng đất tách rời riêng biệt, trên những vùng có địa hình gồ ghề tại phía tây vào cuối thế kỷ VI. Các văn bản đương đại mô tả về giai đoạn này cực kỳ hiếm, khiến nó bị mô tả là mộtThời kỳ Tăm tối. Tính chất và mức độ tiến triển của quá trình người Anglo-Saxon định cư tại Anh do đó là đề tài có bất đồng lớn. Cơ Đốc giáo do La Mã chi phối nhìn chung là biến mất khỏi các lãnh thổ bị người Anglo-Saxon chinh phục, song được những người truyền giáo từ Roma đưa đến một lần nữa dưới quyền lãnh đạo củaAugustine từ năm 597 trở đi.[43]
Trong giai đoạn định cư, khu vực do những người nhập cư German cai trị dường như bị phân mảnh thành nhiều lãnh thổ bộ lạc, song đến thế kỷ VII chúng tập hợp thành khoảng một chục vương quốc nhưNorthumbria,Mercia,Wessex,East Anglia,Essex,Kent vàSussex. Trong các thế kỷ sau đó, quá trình thống nhất chính trị được tiếp tục.[44] Trong thế kỷ VII, diễn ra một cuộc đấu tranh vì quyền bá chủ giữa Northumbria và Mercia, sang thế kỷ VIII thì Mercia chiếm ưu thế.[45] Đầu thế kỷ IX, Wessex thay thế vị thế vương quốc quan trọng nhất của Mercia. Cũng trong thế kỷ IX, bộ lạc Dane cũng thuộc nhóm German leo thang tấn công với đỉnh điểm là chinh phụcmiền bắc và miền đông của Anh, lật đổ các vương quốc Northumbria, Mercia và East Anglia. Wessex dưới quyền Quốc vươngAlfred là vương quốc duy nhất tại Anh còn tồn tại, và dưới thời những người kế vị của ông quốc gia này dần bành trướng sang các vương quốc nằm dưới luật của người Dane. Điều này dẫn đến thống nhất chính trị tại Anh, hoàn thành lần đầu tiên dưới thờiÆthelstan vào năm 927 và được thiết lập dứt khoát sau các xung đột doEadred tiến hành vào năm 953. Một làn sóng tấn công mới từScandinavia bắt đầu vào cuối thế kỷ X kết thúc khi Quốc vươngĐan MạchSweyn Forkbeard chinh phục vương quốc thống nhất này vào năm 1013, con trai của ông làCnut cũng đạt được thành tựu này vào năm 1016, biến Anh trở thành trung tâm của Đế quốc Biển Bắc đoản mệnh, bao gồm cả Đan Mạch và Na Uy. Tuy nhiên, triều đại bản địa phục hồi khiEdward Xưng tội đăng cơ vào năm 1042.
Tranh chấp về quyền kế vị Edward khiếnngười Normanchinh phục Anh vào năm 1066, đội quân này dưới quyền lãnh đạo củaCông tước William xứ Normandy.[46] Người Norman có nguồn gốc từ Scandinavia và định cư tạiNormandy (nay thuộc miền bắc Pháp) vào cuối thế kỷ IX và đầu thế kỷ X.[47] Cuộc chinh phục này khiến giới tinh hoa Anh gần như bị tước hoàn toàn quyền chiếm hữu, thay thế họ là một tầng lớp quý tộc mới nói tiếng Pháp, phát âm của họ có ảnh hưởng sâu sắc và lâu dài đến tiếng Anh.[48]
Sau đó,Nhà Plantagenet từ Anjou kế thừa vương vị Anh dưới thờiHenry II, đưa Anh vàoĐế quốc Angevin đang chớm nở gồm cả các thái ấp của gia tộc được thừa kế tại Pháp nhưAquitaine.[49] Gia tộc này cai trị Anh trong ba thế kỷ, một số quân chủ được chú ý làRichard I,Edward I,Edward III vàHenry V.[49] Trong giai đoạn này diễn ra một số biến đổi về mậu dịch và tư pháp, như hiến chươngMagna Carta được sử dụng để hạn chế quyền lực của quân chủ và bảo hộ các đặc quyền của người tự do. Đan sĩ Công giáo phát triển mạnh, giúp sản sinh các triết gia, các trường đại học Oxford và Cambridge được thành lập và được quân chủ bảo trợ.Thân vương quốc Wales trở thành một thái ấp của Nhà Plantagenet vào thế kỷ XIII[50] và Lãnh địa Ireland được Giáo hoàng trao cho quân chủ của Anh.
Trong thế kỷ XIV, Nhà Plantagenet vàNhà Valois đều yêu sách là bên kế thừa hợp pháp củaNhà Capet cùng với vương vị Pháp; hai thế lực này xung đột trongChiến tranh Trăm Năm.[51] Dịch bệnhCái chết Đen bắt đầu tấn công Anh bắt đầu vào năm 1348, kết cục là một nửa cư dân Anh thiệt mạng.[52][53] Từ năm 1453 đến năm 1487, nội chiến diễn ra giữa hai nhánh của vương tộc Plantagenet lànhánh York vànhánh Lancaster, cuộc chiến này được gọi làChiến tranh Hoa Hồng.[54] Kết cục là nhánh York mất hoàn toàn vương vị về tay một gia tộc quý tộc Wales làTudor, đây là một dòng họ liên hệ với nhánh Lancaster và doHenry Tudor đứng đầu, lực lượng của ông gồm các lính đánh thuê Wales và Breton, họ giành thắng lợi trongtrận Bosworth Field và trong trận này Quốc vươngRichard III của nhánh York bị giết.[55]
Trong giai đoạn Tudor,Phục Hưng lan đến Anh thông qua các triều thần người Ý, họ giới thiệu lại tranh luận nghệ thuật, giáo dục và học thuật từ thời cổ đại.[56] Anh bắt đầu phát triển các kỹ năng hải quân, và việc thám hiểm phía tây được tăng cường.[57][58]
Henry VIII đoạn tuyệt hiệp thông với Giáo hội Công giáo do các vấn đề liên quan đến việc ông ly hôn, theo các đạo luật vào năm 1534 ông trở thành thủ lĩnh quân chủ của Giáo hội Anh. Khác với phần lớn châu Âu Tin Lành, nguồn gốc phân chia tôn giáo tại Anh mang tính chính trị nhiều hơn là thần học.[59] Ông cũng hợp nhất về pháp lý lãnh thổ Wales của tổ tiên vào Vương quốc Anh theo các đạo luật năm 1535–1542. Diễn ra xung đột tôn giáo nội bộ trong thời kỳ trị vì của các con gái Henry làMary I vàElizabeth I. Mary I đưa Anh quay trở lại Công giáo La Mã còn Elizabeth I lại khẳng định mạnh mẽ quyền tối cao củaAnh giáo.
Nhằm cạnh tranh vớiTây Ban Nha, Anh có thuộc địa đầu tiên tại châu Mỹ vào năm 1585 khi nhà thám hiểmWalter Raleigh lập thuộc địaRoanoke tại vùng đất nay là bangVirginia của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, thuộc địa này là một thất bại.[60]Công ty Đông Ấn Anh cạnh tranh vớingười Hà Lan vàngười Pháp tại phương Đông. Năm 1588, trong thời kỳ Elizabeth I, một hạm đội Anh dưới quyềnFrancis Drake đánh bại mộthạm đội Tây Ban Nha đến xâm chiếm. Cấu trúc chính trị trên đảo Anh thay đổi vào năm 1603 khi Quốc vương ScotlandJames VI kế thừa vương vị Anh với hiệu là James I, lập ra một liên minh cá nhân giữa hai vương quốc từng kình địch trong thời gian dài về lợi ích.[61][62]
Anh khôi phục chế độ quân chủ dưới quyền Quốc vươngCharles II và trải qua hoà bình sauNội chiến Anh.
Do mâu thuẫn về lập trường chính trị, tôn giáo và xã hội,Nội chiến Anh bùng phát giữa những người ủng hộ Quốc hội và những người ủng hộ Quốc vươngCharles I. Đây là một phần đan xen củaChiến tranh Ba Vương quốc với quy mô rộng hơn khi bao gồm cảScotland vàIreland. Phái Quốc hội giành chiến thắng, Charles I bị hành quyết và vương quốc bị thay thế bằng thịnh vượng chung. Thủ lĩnh của phái Quốc hội làOliver Cromwell tự xưng làBảo Hộ Công vào năm 1653; một giai đoạn thống trị cá nhân diễn ra sau đó.[63] Sau khi Cromwell mất và con trai ông làRichard từ chức Bảo Hộ Công,Charles II được mời trở lại làm quân chủ vào năm 1660. SauCách mạng Vinh Quang năm 1688, Dự luật Quyền lợi 1689 xác định rằng Quốc vương và Quốc hội cùng cai trị, song thực quyền thuộc về Quốc hội. Theo các quy chế được đưa ra, pháp luật chỉ có thể do Quốc hội lập ra và Quốc vương không thể đình chỉ, Quốc vương cũng không thể áp thuế hoặc tổ chức một đội quân nếu không được Quốc hội phê chuẩn trước.[64]
Năm 1666, Luân Đôn xảy rahoả hoạn lớn, thành phố bị tàn phá song được tái thiết một thời gian ngắn sau đó[65] gồm nhiều toà nhà quan trọng doChristopher Wren thiết kế. Trong Quốc hội Anh, hai pháiTory vàWhig xuất hiện. Phái Tory ban đầu ủng hộ Quốc vươngJames II theo Công giáo, song trong cách mạng năm 1688 một số người trong phái Tory cùng với phái Whig mời một thân vương người Hà Lan là William xứ Orange sang đánh bại James II và cuối cùng trở thànhWilliam III của Anh. Một số người Anh theo phong trào Jacobite và tiếp tục ủng hộ James II và các con trai của ông, đặc biệt là tại miền bắc. Sau khi các quốc hội của Anh và Scotland đồng thuận,[66] hai quốc gia tham gia liên hiệp chính trị, lập raVương quốc Anh mới vào năm 1707.[61] Nhằm dàn xếp liên hiệp, các thể chế như luật pháp và giáo hội quốc gia của hai bên vẫn tách biệt.[67]
Các nhà máy bông sợi tạiManchester vào khoảng năm 1820, đây là "thành phố công nghiệp đầu tiên" trên thế giới.[68]
Vương quốc Anh liên hiệp được thành lập, sản phẩm của Hội Hoàng gia và các sáng kiến khác của Anh kết hợp với Khai sáng Scotland để tạo nên các phát kiến trong khoa học và kỹ thuật. Anh phát triển cực lớn về mậu dịch hải ngoại với bảo hộ từHải quân Hoàng gia, mở đường để hình thànhĐế quốc Anh. Trong nước, nó thúc đẩycách mạng công nghiệp, là một giai đoạn biến đổi sâu sắc về kinh tế-xã hội và văn hoá tại Anh, kết quả là công nghiệp hoá nông nghiệp, sản xuất, kỹ thuật và khai mỏ, cũng như các hệ thống đường bộ, đường sắt và đường thủy mới và tiên phong nhằm thuận tiện để mở rộng phát triển.[69] Kênh Bridgewater thuộc Tây Bắc Anh được khánh thành vào năm 1761, báo hiệu kỷ nguyên kênh đào tại Anh.[70][71] Năm 1825, tuyến đường sắt hành khách dùng đầu máy kéo hơi nước cố định đầu tiên trên thế giới được mở cửa cho công chúng, đó là đường sắt Stockton và Darlington.[70]
Trong cách mạng công nghiệp, nhiều người lao động chuyển từ nông thôn đến các khu vực công nghiệp đô thị mới để làm việc trong các nhà máy, chẳng hạn nhưManchester vàBirmingham, hai thành phố này từng lần lượt được gán là "thành phố kho hàng" và "công xưởng của thế giới".[72][73] Anh vẫn tương đối ổn định trong suốtCách mạng Pháp;William Pitt Trẻ là thủ tướng của Anh trong giai đoạn trị vì củaGeorge III. TrongCác cuộc chiến tranh của Napoléon,Napoléon lập kế hoạch xâm chiếm Anh từ phía đông nam, Tuy nhiên, kế hoạch thất bại khi quân của Napoleón bị người Anh đánh bại trên biển dưới quyềnHoratio Nelson và trên bộ dưới quyềnArthur Wellesley. Các cuộc chiến Napoléon khích lệ khái niệm về tính Anh Quốc và dân tộc Anh Quốc thống nhất, chia sẻ với người Scots và người Wales.[74]
Bia kỷ niệm các thành viên của Quân đội Anh thiệt mạng trong hai thế chiến.
Luân Đôn trở thành khu vực đô thị lớn nhất và đông dân nhất thế giới trongthời kỳ Victoria, và mậu dịch trong Đế quốc Anh cũng như địa vị của quân đội và hải quân Anh có được thanh thế.[75] Kích động chính trị từ các phần tử cấp tiến nhưphong trào Hiến chương và phong trào phụ nữ yêu cầu quyền bầu cử thúc đẩy các cải cách tư pháp vàphổ thông đầu phiếu.[76] Biến đổi quyền lực tại Đông-Trung Âu dẫn đếnChiến tranh thế giới thứ nhất; hàng trăm nghìn binh sĩ Anh thiệt mạng khi giao tranh bên phe Đồng Minh.[77] Hai thập niên sau, Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland lại ở bên pheĐồng Minh. Đến khi kết thúcChiến tranh kỳ quặc,Winston Churchill trở thành thủ tướng thời chiến. Phát triển về công nghệ chiến tranh khiến nhiều thành thị bị tàn phá do Không quân Đứcoanh tạc. Sau chiến tranh, Đế quốc Anh trải qua phi thực dân hoá nhanh chóng, đồng thời có các phát kiến nhanh chóng về kỹ thuật; ô tô trở thành phương tiện giao thông chủ yếu và phát triển củaFrank Whittle về động cơ phản lực khiến di chuyển bằng hàng không phổ biến hơn.[78] Mô hình cư trú thay đổi tại Anh do ô tô cá nhân, thiết lập Dịch vụ Y tế Quốc gia (NHS) vào năm 1948. NHS của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland cung cấp chăm sóc y tế công cộng miễn phí cho toàn bộ cư dân thường trú tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland tại điểm cần thiết, kinh phí lấy từ thuế nói chung. Tổng hợp, các thay đổi này thúc đẩy cải cách về chính quyền địa phương tại Anh vào giữa thế kỷ XX.[79][80]
Từ thế kỷ XX, có phong trào di dân đáng kể đến Anh, hầu hết là từ các phần còn lại của quần đảo Anh, song cũng từ các quốc gia trong Thịnh vượng chung mà đặc biệt làtiểu lục địa Ấn Độ.[81] Kể từ thập niên 1970, có một bước chuyển đổi lớn khỏi lĩnh vực chế tạo và gia tăng tầm quan trọng vào ngành dịch vụ.[82] Với tư cách là bộ phận của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, khu vực gia nhập sáng kiến thị trường chung mang tênCộng đồng Kinh tế châu Âu, tiền thân củaLiên minh châu Âu. Kể từ cuối thế kỷ XX, chính quyền Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland chuyển hướng sang phân quyền quản trị tại Scotland, Wales và Bắc Ireland.[83]Anh và Wales tiếp tục là một khu vực quyền hạn pháp lý tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland.[84] Phân quyền kích thích việc nhấn mạnh nhiều vào bản sắc và chủ nghĩa ái quốc đặc trưng Anh hơn.[85][86] Không có chính phủ Anh được phân quyền, song một nỗ lực nhằm lập ra một hệ thống tương tự trên cơ sở phân vùng bị cử tri bác bỏ thông qua trưng cầu dân ý.[87]
Với vị thế là bộ phận của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, hệ thống chính trị cơ bản tại Anh là quân chủ lập hiến và hệ thống nghị viện.[88] Không tồn tại chính phủ riêng cho Anh kể từ năm 1707, khi Anh và Scotland liên hiệp thành Vương quốc Anh mới.[66] Trước khi liên hiệp, Anh do quân chủ và quốc hội cai trị. Hiện nay, Anh nằm dưới quyền cai quản trực tiếp từ Quốc hội Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, dù cho các quốc gia khác trong Vương quốc liên hiệp có các chính phủ được phân quyền.[89] TrongHạ nghị viện Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, trong tổng số 650 nghị viên có 532 nghị viên đại diện cho các khu vực bầu cử tại Anh.[90] Trong tổng tuyển cử năm 2017,Đảng Bảo thủ giành được nhiều ghế nhất.[91]
Do Scotland, Wales vàBắc Ireland đều có cơ quan lập pháp riêng biệt và được phân quyền đối với các vấn đề địa phương, tồn tại tranh luận về cách thức cân bằng điều này tại Anh. Ban đầu có kế hoạch là các vùng của Anh sẽ được phân quyền, song sau khi cử tri Đông Bắc bác bỏ đề xuất này trong một cuộc trưng cầu dân ý, nó không được tiến hành.[87] Một vấn đề lớn đó là câu hỏi West Lothian, theo đó các nghị viên từ Scotland và Wales có thể bỏ phiếu về pháp luật chỉ áp dụng cho Anh, trong khi các nghị viên từ Anh không có quyền tương đương đối với pháp luật về các vấn đề được phân quyền.[92] Với bối cảnh Anh là quốc gia duy nhất trong Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland không miễn phí về điều trị ung thư, đơn thuốc, chăm sóc tại nhà cho người già và học phí đại học,[93] khiến cho chủ nghĩa dân tộc Anh dần tăng lên.[94]
Hệ thống pháp luật Anh phát triển trong nhiều thế kỷ, là cơ sở của hệ thống tư phápthông luật[95] tồn tại trong hầu hết các quốc gia Thịnh vượng chung[96] và Hoa Kỳ (trừ bangLouisiana). Mặc dù hiện là bộ phận của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, hệ thống tư pháp của Các toà án Anh và Wales vẫn tiếp tục với tư cách là hệ thống tư pháp độc lập với hệ thống tại Scotland. Bản chất tổng thể của luật Anh là nó hình thành bởi các thẩm phán trong các toà án, áp dụng cảm giác chung và kiến thức của họ về tiền lệ tư pháp đối với các sự việc.[97] Đứng đầu hệ thống toà án là Các toà cấp cao của Anh và Wales, gồm có toà án phúc thẩm, toà án tư pháp cấp cao đối với các vụ án dân sự, và toà án hoàng gia đối với các vụ án hình sự.[98] Toà án Tối cao Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là toà án cao nhất đối với các vụ án hình sự và dân sự tại Anh và Wales. Toà án này hình thành vào năm 2009 sau sửa đổi hiến pháp, tiếp quản các chức năng tư pháp của Thượng nghị viện.[99]
Phân vùng tại Anh gồm có bốn cấp, được kiểm soát thông qua nhiều kiểu thực thể hành chính, lập nên vì mục đích cai quản địa phương. Cấp chính quyền địa phương cao nhất là chínvùng của Anh:North East,North West,Yorkshire và Humber,East Midlands,West Midlands,East,South East,South West, và London. Chúng được lập ra vào năm 1994, được chính phủ Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland sử dụng để phân bổ một loạt các chính sách và chương trình địa phương, song không có các thể chế dân cử tại cấp này, ngoại trừ tại Luân Đôn, và các văn phòng chính quyền khu vực bị bãi bỏ vào năm 2011.[100] Ranh giới các vùng vẫn được sử dụng để bầu các thành viên nghị viện châu Âu.
Sau khi các quốc gia khác tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland được phân quyền, có kế hoạch tổ chức trưng cầu dân ý tại các vùng của Anh về các cơ quan lập pháp địa phương được phân quyền. Cử tri Luân Đôn chấp thuận vào năm 1998: Hội đồng Luân Đôn được hình thành hai năm sau. Tuy nhiên, các cuộc trưng cầu dân ý khác bị đình chỉ sau khi cử tri North East bác bỏ đề xuất phân quyền vào năm 2004.[87] Các hội đồng khu vực ngoài Luân Đôn bị bãi bỏ vào năm 2010, và chức năng của chúng được chuyển giao cho các cơ quan phát triển khu vực tương ứng và một hệ thống mới gồm các ban lãnh đạo chính quyền địa phương.[101]
Dưới cấp vùng, Anh được chia thành 48hạt nghi lễ.[102] Chúng chủ yếu được sử dụng làm khung tham chiếu địa lý và dần được phát triển từ thời Trung Cổ, có một số hình thành vào năm 1974.[103] Mỗi hạt nghi lễ có mộtLord Lieutenant (thống giám) và High Sheriff (hạt trưởng); các chức vụ này đại diện cho quân chủ Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland tại địa phương.[102] Ngoại trừ Đại Luân Đôn vàquần đảo Scilly, Anh còn được chia thành 83 hạt đô thị và phi đô thị; chúng tương ứng với các khu vực được sử dụng cho mục đích chính quyền địa phương.[104]
Anh có sáu hạt đô thị tại các khu vực đô thị hoá cao nhất, chúng không có hội đồng hạt.[104] Trong các khu vực này, nhà cầm quyền chủ yếu là các hội đồng khu phố. 27 hạt phi đô thị có hội đồng hạt, và được chia thành các huyện, mỗi huyện có một hội đồng huyện. Chúng thường nằm tại các khu vực có tính nông thôn cao hơn. Các hạt phi đô thị còn lại gồm một huyện duy nhất và thường tương ứng với các thị trấn lớn hoặc hạt thưa dân; chúng được gọi lànhà cầm quyền nhất thể. Đại Luân Đôn có mô hình chính quyền địa phương khác biệt, gồm 32 khu phố vàThành phố Luân Đôn[105] Ở cấp thấp nhất, phần lớn Anh được chia thành cácgiáo khu dân sự có các hội đồng.
Về mặt địa lý, Anh nằm tại miền trung và miền nam đảo Anh, chiếm hai phần ba diện tích của đảo, ngoài ra còn có các đảo ven bờ nhưđảo Wight vàquần đảo Scilly. Anh có biên giới với hai quốc gia khác trong Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland: phía bắc giáp Scotland và phía tây giáp Wales. Anh là nơi gần lục địa châu Âu nhất tại đại lục Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland. Anh cách biệt Pháp qua eo biển Manche rộng 34 km,[106] song hai quốc gia được liên kết thông quađường hầm xuyên eo biển gầnFolkestone.[107] Anh cũng có đường bờ biển venbiển Ireland,biển Bắc và Đại Tây Dương.
Các cảng Luân Đôn,Liverpool, vàNewcastle lần lượt nằm trên các sông chịu ảnh hưởng của thủy triều làThames,Mersey vàTyne.Severn là sông dài nhất chảy qua Anh, có tổngchiều dài là 350 km.[108] Sông này chảy vàoeo biển Bristol và được chú ý do nước triều có thể cao đến 2m.[109] Tuy vậy, sông dài nhất chảy hoàn toàn trên lãnh thổ Anh là Thames với 346 km.[110] Anh có nhiều hồ, lớn nhất trong số đó làWindermere thuộc khuLake District.[111]
DãyPennines được mệnh danh là "xương sống của Anh", đây là dãy núi cổ nhất tại Anh và có nguồn gốc vào cuối thờiĐại Cổ sinh cách nay khoảng 300 triệu năm trước.[112] Cấu tạo địa chất của dãy này gồm cósa thạch,đá vôi, cũng như than đá và các loại khác. Tồn tại cảnh quankarst trong các khu vựccanxit như một số nơi tại Yorkshire vàDerbyshire. Cảnh quan Pennine là đất hoang vùng cao, bị chia cắt do các thung lũng phì nhiêu hình thành từ các sông trong vùng. Dãy núi có ba công viên quốc gia làYorkshire Dales,Northumberland, vàPeak District. Điểm cao nhất tại Anh là Scafell Pike cao 978 m tại Cumbria.[111] Vùng đồi Cheviot trải dài trên biên giới Anh-Scotland.
Các vùng đất thấp của Anh nằm về phía nam dãy Pennines, có các khu đồi gợn sóng xanh tươi như Cotswold, Chiltern, North Downs và South Downs, tại nơi gặp biển chúng hình thành các vách đá trắng như vách Dover. Bán đảo Tây Nam mang tính granit có các đồng hoang vùng cao nhưDartmoor vàExmoor, và có khí hậu ôn hoà, chúng đều là các công viên quốc gia.[113]
Anh cókhí hậu đại dương ôn hoà, nhiệt độ không thấp hơn nhiều mức 0 °C vào mùa đông và không cao hơn nhiều mức 32 °C vào mùa hè.[114] Thời tiết ẩm thấp tương đối thường xuyên và dễ thay đổi. Các tháng lạnh nhất là tháng 1 và 2, riêng vùng ven biển là tháng 2, còn tháng 7 thường là tháng ấm nhất. Các tháng có thời tiết êm dịu cho đến ấm là tháng 5-6 và 9-10.[114]
Các ảnh hưởng quan trọng đối với khí hậu Anh là việc quốc gia này nằm gần Đại Tây Dương, có vĩ độ cao và hơi ấm từ biển theohải lưu Gulf Stream.[114] Lượng mưa cao hơn tại miền tây, và nhiều nơi thuộcLake District có lượng mưa lớn hơn các nơi khác trong nước.[114] Từ khi thời tiết được quan trắc, nhiệt độ cao nhất theo báo cáo là 38,5 °C vào ngày 10 tháng 8 năm 2003 tại Brogdale thuộc Kent,[115] trong khi nhiệt độ thấp nhất là -26,1 °C vào ngày 10 tháng 1 năm 1982 tại Edgmond, Shropshire.[116]
Khu vực đô thị Đại Luân Đôn là khu vực đô thị lớn nhất tại Anh[117] và là một trong các thành phố nhộn nhịp nhất thế giới. Luân Đôn là một thành phố toàn cầu và có dân số lớn hơn các quốc gia khác trong Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland ngoài Anh.[117] Các khu vực đô thị khác có quy mô và ảnh hưởng đáng kể có xu hướng nằm tại miền bắc hay miền trung của Anh.[117] 50 khu dân cư được cấp vị thế thành phố tại Anh, còn trên toàn Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là 66.
Nhiều thành phố tại Anh khá lớn, chẳng hạn nhưBirmingham,Sheffield,Manchester,Liverpool,Leeds,Newcastle,Bradford,Nottingham, song quy mô dân số không phải là điều kiện tiên quyết cho vị thế thành phố.[118] Theo truyền thống, vị thế thành phố được trao cho các đô thị có nhà thờ chính toà của giáo phận, do đó tồn tại các thành phố nhỏ nhưWells,Ely,Ripon,Truro vàChichester.[118] Theo Văn phòng Thống kê Quốc gia Anh, 10 khu vực đô thị lớn nhất, phát triển liền kề là:[117]
Kinh tế Anh nằm vào hàng lớn nhất thế giới, có GDP bình quân là 22.907 bảng Anh vào năm 2009.[121] Anh thường được nhìn nhận là một nền kinh tế thị trường hỗn hợp, áp dụng nhiều nguyên tắc thị trường tự do, song duy trì hạ tầng phúc lợi xã hội tiến bộ.[122] Thuế tại Anh khá cạnh tranh nếu so với phần lớn các quốc gia châu Âu khác, năm 2014 mức thuế cá nhân cơ bản là 20%.[123]
Kinh tế Anh lớn nhất trong kinh tế Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland,[121] Anh đứng đầu thế giới về các lĩnh vực hoá học[124] và dược khoa cũng như trong các ngành công nghệ chủ chốt, đặc biệt là hàng không vũ trụ, công nghiệp vũ khí và chế tạo công nghiệp phần mềm.Sàn giao dịch chứng khoán Luân Đôn là sàn giao dịch chứng khoán chủ yếu của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland và lớn nhất tại châu Âu, đây là trung tâm tài chính của Anh và 100/500 công ty lớn nhất châu Âu có trụ sở tại Luân Đôn.[125] Luân Đôn là trung tâm tài chính lớn nhất tại châu Âu, và là trung tâm tài chính lớn thứ nhất thế giới theo chỉ số GFCI vào năm 2016.[126]
Rolls-Royce là một thương hiệu xe hơi siêu sang nổi tiếng của Anh.
Ngân hàng Anh được thành lập vào năm 1694, là ngân hàng trung ương của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland. Ban đầu nó là một ngân hàng tư nhân phục vụ chính phủ Anh, song từ năm 1946 nó là một thể chế quốc hữu.[127] Ngân hàng được độc quyền phát hành tiền tệ tại Anh và Wales, song không có quyền này tại Scotland hay Bắc Ireland. Chính phủ giao trách nhiệm cho Ủy ban Chính sách Tiền tệ của ngân hàng về quản lý chính sách tiền tệ của quốc gia và thiết lập mức lãi suất.[128]
Anh là một quốc gia công nghiệp hoá cao độ, song kể từ thập niên 1970 diễn ra suy thoái trong các ngành công nghiệp nặng và chế tạo truyền thống, gia tăng tập trung vào kinh tế định hướng dịch vụ.[82] Du lịch trở thành một ngành công nghiệp quan trọng, thu hút hàng triệu du khách đến Anh mỗi năm. Xuất khẩu của Anh chủ yếu là dược phẩm, ô tô, dầu khai thác từ biển Bắc và Wytch Farm, động cơ máy bay và đồ uống có cồn.[129] Hầu hết ngành công nghiệp hàng không vũ trụ trị giá 30 tỷ bảng của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland[130] nằm tại Anh. Cơ hội thị trường toàn cầu của các nhà chế tạo hàng không vũ trụ Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland trong hai thập niên tới ước tính đạt 3,5 nghìn tỷ bảng.[131] Nông nghiệp Anh thâm canh và được cơ giới hoá cao độ, sản xuất 60% nhu cầu thực phẩm với chỉ 2% lực lượng lao động.[132] Hai phần ba sản lượng thuộc lĩnh vực chăn nuôi, còn lại thuộc về trồng trọt.[133]
Bộ Giao thông là cơ quan chính phủ chịu trách nhiệm giám sát giao thông tại Anh. Anh có nhiều xa lộ và nhiều tuyến đường trục khác như đường A1 Great North chạy xuyên miền đông của Anh từ Luân Đôn đến Newcastle[135] và tiến đến biên giới với Scotland. Xa lộ dài nhất tại Anh là M6 kéo dài từRugby qua vùngNorth West đến biên giới với Scotland, tổngchiều dài là 373 km.[135] Các tuyến đường chính khác là M1 từ Luân Đôn đến Leeds, M25 vòng quanh Luân Đôn, M60 vòng quanh Manchester, M4 từ London đến Nam Wales, M62 từ Liverpool qua Manchester đến East Yorkshire, và M5 từ Birmingham đến Bristol và South West.[135]
Giao thông xe buýt phổ biến khắp nước Anh, với các công ty lớn như National Express, Arriva và Go-Ahead Group. Xe buýt hai tầng đỏ tại Luân Đôn trở thành một biểu trưng của Anh. Anh có hai mạng lưới tàu điện ngầm:London Underground; và Tyne and Wear Metro tại Newcastle, Gateshead và Sunderland.[136] Anh còn có một số mạng lưới xe điện, như tại Blackpool, Manchester, Sheffield và Midland, và hệ thống Tramlink tập trung tại Croydon thuộc Nam Luân Đôn.[136]
Anh là nơi có giao thông đường sắt đầu tiên trên thế giới, đường sắt chở khách bắt nguồn tại đây vào năm 1825.[137] Phần lớn mạng lưới đường sắt dài 16.000 km của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland nằm tại Anh, bao phủ khá rộng, song một phần lớn các tuyến đường sắt bị đóng cửa trong nửa sau của thế kỷ XX. Có các kế hoạch mở lại các tuyến như Varsity nối Oxford và Cambridge. Các tuyến đường sắt tại Anh hầu hết có khổ tiêu chuẩn (đơn, đôi hoặc bốn đường ray) song cũng có một vài tuyến có khổ hẹp.Đường hầm eo biển Manche hoàn thành vào năm 1994 giúp liên kết đường sắt giữa Anh với Pháp và Bỉ.
Anh có các liên kết hàng không nội địa và quốc tế trên phạm vi rộng. Sân bay lớn nhất làLondon Heathrow, đây là sân bay có số hành khách quốc tế đông nhất thế giới.[138] Các sân bay lớn khác làManchester,London Stansted,Luton vàBirmingham.[134] Anh có mạng lưới giao thông bằng phà với hành trình địa phương và quốc tế, như đến Ireland, Hà Lan và Bỉ.[139] Có khoảng 7.100 km đường thủy có thể thông hành tại Anh, một nửa trong số đó thuộc quyền sở hữu của Canal and River Trust,[139] tuy nhiên vận tải đường thủy rất hạn chế. Thames là tuyến đường thủy chính tại Anh, xuất nhập khẩu tập trung tại cảng Tilbury trên cửa sông Thames, đây là một trong ba cảng chính của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland.[139]
Dịch vụ Y tế Quốc dân (NHS) là hệ thống chăm sóc sức khoẻ công cộng tại Anh, chịu trách nhiệm cung cấp đa số dịch vụ y tế trong nước. NHS bắt đầu vào ngày 5 tháng 7 năm 1948, có hiệu lực theo các điều khoản của Đạo luật Dịch vụ Y tế Quốc dân 1946. Nó dựa trên các phát hiện của Báo cáo Beveridge, người soạn báo cáo này là nhà kinh tế và cải cách xã hộiWilliam Beveridge.[140] NHS phần lớn được tài trợ từ thuế nói chung, trong đó có chi trả Bảo hiểm Quốc dân,[141] và nó cung cấp miễn phí hầu hết các dịch vụ tại điểm sử dụng, song tính phí đối với một số người khi kiểm tra mắt, chăm sóc nha khoa, kê đơn và các khía cạnh chăm sóc cá nhân.[142]
Cơ quan chính phủ chịu trách nhiệm về NHS là Bộ Y tế, và hầu hết chi tiêu của Bộ Y tế là dành cho NHS, với 98,6 tỷ bảng vào năm 2008–2009.[143] Trong những năm gần đây, lĩnh vực tư nhân ngày càng được sử dụng nhiều để cung cấp các dịch vụ NHS bất chấp phản đối của các bác sĩ và công đoàn.[144] Tuổi thọ dự tính trung bình của cư dân Anh là 77,5 năm đối với nam giới và 81,7 năm đối với nữ giới, đây là mức cao nhất trong bốn quốc gia của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland.[145]
Bản đồ thể hiện các khu vực hành chính của Anh và Wales theo tỷ lệ dân số.
Theo điều tra năm 2011, Anh có 53 triệu cư dân, chiếm tới 84% tổng cư dân của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland.[15][146] Nếu được xem là một đơn vị và so sánh với quốc tế, Anh có dân số lớn thứ tư trong Liên minh châu Âu và đông dân thứ 25 thế giới.[147] Với mật độ dân số là 407 người/km², đây sẽ là quốc gia có mật độ dân số cao thứ nhì trong Liên minh châu Âu sauMalta.[148][149]
Một số bằng chứng di truyền học cho thấy 75-95% nguồn gốc theo dòng phụ hệ là từ những người định cư thời tiền sử có xuất thân từ bán đảo Iberia, cùng với 5% đóng góp của người Angle và Saxon, và một lượng đáng kể yếu tốScandinavia (Viking).[150][151][152] Tuy nhiên, có các nhà di truyền học khác cho rằng nguồn gốcGermanic ước tính lên đến một nửa.[153][154] Theo thời gian, nhiều nền văn hoá có ảnh hưởng tới Anh: Tiền sử, Briton,[155] La Mã,Anglo-Saxon,[156]Viking (Bắc Germanic),[157]Gael, cũng như chịu ảnh hưởng lớn từngười Norman. Tồn tại cộng đồng người gốc Anh tại nhiều nơi từng thuộc Đế quốc Anh; đặc biệt là Hoa Kỳ, Canada, Úc, Nam Phi và New Zealand. Kể từ cuối thập niên 1990, có nhiều người Anh di cư sang Tây Ban Nha.[158][159]
Năm 1086, khiDomesday Book được soạn, dân số Anh là hai triệu, khoảng 10% sống trong các khu vực đô thị.[160] Đến năm 1801, dân số là 8,3 triệu, và đến năm 1901 thì tăng lên 30,5 triệu.[161] Nhờ kinh tế thịnh vượng của vùng đông nam, Anh thu hút nhiều di dân kinh tế từ những phần khác của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland.[162] Người Ireland nhập cư với số lượng đáng kể.[163] Tỷ lệ cư dân gốc Âu là 87,50%, trong đó có người gốc Đức[164] và gốc Ba Lan.[162]
Những dân tộc khác đến từ các cựu thuộc địa xa xôi của Anh từ thập niên 1950, trong đó 6% cư dân Anh có nguồn gốc gia đình tại tiểu lục địa Ấn Độ.[162][164] 2,90% dân số là người da đen, họ đến từ châu Phi vàCaribe, đặc biệt là các cựu thuộc địa của Anh.[162][164] Người Hoa và người Anh gốc Hoa có số lượng đáng kể.[162][164] Năm 2007, 22% học sinh tiểu học tại Anh đến từ các gia đình dân tộc thiểu số,[165] và tỷ lệ này tăng lên 26,5% vào năm 2011.[166] Khoảng một nửa gia tăng dân số giai đoạn 1991-2001 là do nhập cư.[167] Tranh luận về nhập cư đáng chú ý về mặt chính trị;[168] theo một khảo sát vào năm 2009 của Bộ Nội vụ Anh, 80% muốn giới hạn nó.[169] Văn phòng Thống kê Quốc gia dự báo rằng dân số sẽ tăng thêm chín triệu từ năm 2014 đến năm 2039.[170]
Anh có một dân tộc thiểu số bản địa là người Cornwall, họ được chính phủ Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland công nhận theo Công ước khung về Bảo vệ các dân tộc thiểu số vào năm 2014.[171]
Tiếng Anh hiện được hàng trăm triệu người nói trên khắp thế giới, ngôn ngữ này bắt nguồn từ Anh và hiện là ngôn ngữ chính của 98% dân số tại đây.[173] Đây là một ngôn ngữẤn-Âu thuộc nhánh Anh-Frisia củangữ tộc German.[174] Sau khingười Norman chinh phục Anh,tiếng Anh cổ bị thay thế và hạn chế trong tầng lớp xã hội thấp trong khi giới quý tộc dùng tiếng Pháp Norman và tiếng La Tinh.
Đến thế kỷ XV, tiếng Anh quay trở lại trong toàn bộ các tầng lớp, song có nhiều cải biến; tiếng Anh trung đại chịu nhiều ảnh hưởng từ tiếng Pháp, cả về tự vựng và chính tả. TrongPhục hưng Anh, nhiều từ được tạo ra từ gốc La Tinh và Hy Lạp.[175] Tiếng Anh hiện đại mở rộng truyền thống linh hoạt này, bằng cách tiếp nhận từ ngữ từ các ngôn ngữ khác. Nhờ một phần lớn vào Đế quốc Anh, tiếng Anh nay trở thành trở ngôn ngữ chung phi chính thức của thế giới.[176]
Học tập và giảng dạy tiếng Anh là một hoạt động kinh tế quan trọng. Không có luật về ngôn ngữ chính thức của Anh,[177] song tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức được sử dụng trong công việc chính thức. Mặc dù có quy mô lãnh thổ tương đối nhỏ, song Anh có nhiều giọng vùng miền riêng biệt, và có thể không dễ dàng nghe hiểu những người có giọng nặng.
Ngoài tiếng Anh, Anh còn có hai ngôn ngữ bản địa khác làtiếng Cornwall vàtiếng Wales. Tiếng Cornwall không còn là ngôn ngữ cộng đồng vào thế kỷ XVIII song đang được khôi phục,[178][179] và hiện được bảo vệ theo Hiến chương châu Âu về các ngôn ngữ thiểu số hoặc khu vực.[180] 0,1% cư dân tạiCornwall nói tiếng Cornwall,[181] và nó được giảng dạy có mức độ tại một vài trường tiểu học và trung học.[182][183]
Khi biên giới hiện nay giữa Wales và Anh được thiết lập theo các đạo luật vào năm 1535 và 1542, nhiều cộng đồng nói tiếng Wales sống tại lãnh thổ thuộc Anh. Tiếng Wales được nói tại Archenfield thuộcHerefordshire cho đến thế kỷ XIX.[184] Tiếng Wales vẫn còn là bản ngữ trong một số nơi tại miền tâyShropshire ít nhất là cho đến giữa thế kỷ XX.[185]
Trong các trường công lập, học sinh được dạy một ngôn ngữ thứ hai, thường là tiếng Pháp, Đức hoặc Tây Ban Nha.[186] Do nhập cư, nên theo báo cáo vào năm 2007 có khoảng 800.000 học sinh nói ngoại ngữ tại nhà,[165] phổ biến nhất làtiếng Punjab vàUrdu. Tuy nhiên, theo điều tra năm 2011, tiếng Ba Lan trở thành ngôn ngữ phổ biến thứ nhì tại Anh.[187]
Theo điều tra năm 2011, 59,4% dân số Anh xác định tôn giáo của họ là Cơ Đốc giáo, 24,7% trả lời rằng họ không theo tôn giáo nào, 5% xác định họ là người Hồi giáo, 3,7% dân số thuộc các tôn giáo khác và 7,2% không trả lời.[188] Cơ Đốc giáo là tôn giáo được hành đạo phổ biến nhất tại Anh, truyền thống này có từ sơ kỳ Trung Cổ song Cơ Đốc giáo được đưa đến lần đầu trước đó từ lâu trong thời kỳ Gael và La Mã. Giáo hội Cơ Đốc giáo Celt dần tham gia hệ thống Giáo hội Công giáo La Mã sau khi Giáo hoàng Gregorius cử đoàn truyền giáo doSt Augustine lãnh đạo đếnKent. Giáo hội Anh là là giáo hội chính thức của Anh,[189] họ tuyệt giao với Roma trong thập niên 1530 khi Quốc vương AnhHenry VIII không thể huỷ hôn vớingười dì củaquốc vương Tây Ban Nha,Catalina của Aragón. Giáo hội này tự nhìn nhận là thuộc Công giáo lẫn Tin Lành.[190]
Tồn tại các truyền thống Thượng giáo hội và Hạ giáo hội, và một số người Anh giáo tự nhìn nhận là Công giáo Anh theo phong trào Oxford. Quân chủ Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là lãnh tụ tối cao của giáo hội, gồm khoảng 25 triệu thành viên được rửa tội (trong số đó đại đa số không đến nhà thờ thường lệ). Giáo hội Anh là bộ phận của Cộng đồng Anh giáo, có Tổng giám mục Canterbury giữ vai trò là thủ lĩnh tượng trưng trên toàn cầu.[191] Nhiều nhà thờ chính toà và nhà thờ giáo xứ là các công trình lịch sử quan trọng đáng kể về mặt kiến trúc, nhưTu viện Westminster,Nhà thờ lớn York,Nhà thờ chính toà Durham, vàNhà thờ chính toà Salisbury.
Giáo phái Cơ Đốc lớn thứ nhì làđức tin La Tinh của Giáo hội Công giáo. Từ khi xuất hiện trở lại sau khi Công giáo tại Anh được giải phóng, giáo hội này được tổ chức trên cơ sở Anh và Wales với 4,5 triệu thành viên (hầu hết là người Anh).[192] Đến nay có một giáo hoàng đến từ Anh đó làAdrian IV; trong khi các thánhBede vàAnselm được phong làmtiến sĩ Hội Thánh.
Phong trào Giám Lý là giáo hội Cơ Đốc lớn thứ ba, đây là một dạng Tin Lành và đượcJohn Wesley phát triển từ Anh giáo.[193] Giáo phái này phổ biến tại các đô thị dệt cũ nhưLancashire vàYorkshire, và trong các mỏ thiếc tạiCornwall.[194] Ngoài ra, còn có các nhóm thiểu số khác như Baptists, Quakers, Giáo đoàn, Nhất thể vàCứu Thế Quân.[195]
Đặc biệt kể từ thập niên 1950, các tôn giáo từ những cựu thuộc địa của Anh phát triển với số lượng lớn do nhập cư. Hồi giáo là tôn giáo phổ biến nhất trong số đó, nay chiếm khoảng 5% dân số tại Anh.[198]Ấn Độ giáo,Sikh giáo vàPhật giáo đứng kế tiếp, tổng cộng chiếm 2,8%,[198] chúng được đưa đến từ Nam Á và Đông Nam Á.[198]
Một thiểu số nhỏ dân chúng thi hành các dị giáo cổ. Tân dị giáo tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland có đại diện chính làWicca,thuật phù thủy, Druidry và Heathenry. Theo điều tra năm 2011, có khoảng 53.172 người được xác định theo dị giáo tại Anh, trong đó có 11.026 người là tín đồWicca..[199]
Bộ Giáo dục là cơ quan chính phủ chịu trách nhiệm về các vấn đề tác động đến cư dân tại Anh từ 19 tuổi trở xuống, trong đó có giáo dục.[200] Khoảng 98% học sinh theo học tại các trường học do nhà nước điều hành hoặc tài trợ (2003).[201] Trong đó, một thiểu số là các trường học tín ngưỡng (chủ yếu là các trường học Anh giáo hay Công giáo La Mã). Trẻ từ 3 đến 5 tuổi theo học tại nhà trẻ hoặc một đơn vị tiếp nhận EYFS của một trường tiểu học. Trẻ từ 5 đến 11 tuổi học tại trường tiểu học, và trẻ từ 11 đến 16 tuổi theo học tại trường trung học. Sau khi kết thúc giáo dục bắt buộc, học sinh tham gia kỳ thi GCSE. Sau đó học sinh có thể chọn tiếp tục học thêm hai năm giáo dục kế tục. Các cơ sở giáo dục kế tục này thường là bộ phận của một điểm trường trung học. Các kỳ thiA-level có lượng lớn học sinh giáo dục kế tục tham gia, và thường là cơ sở để xin học đại học.
Mặc dù hầu hết trường trung học tại Anh là trường phổ thông, song một số khu vực có các trường ngữ pháp được tuyển chọn đầu vào, học sinh muốn nhập học phải qua kỳ thi 11-plus. Khoảng 7,2% trẻ em Anh theo học tại các trường tư thục, tài chính của các trường này đến từ các nguồn tư nhân.[202] Tiêu chuẩn trong các trường công chịu sự giám sát của Văn phòng Tiêu chuẩn Giáo dục, và trong các trường tư là của Ban Thanh tra Trường học Độc lập.[203]
Học sinh theo học đại học từ tuổi 18, tại đó họ học để lấy học vị. Anh có trên 90 đại học, trong đó chỉ có một trường tư thục và còn lại là trường công lập. Bộ Kinh doanh, Sáng tạo và Kỹ năng là cơ quan chính phủ chịu trách nhiệm về giáo dục bậc đại học tại Anh.[204] Sinh viên thường được quyền vay tiền để trang trải chi phí về học phí và sinh hoạt. Bằng đầu tiên cấp cho sinh viên là bằng cử nhân, thường là mất ba năm để hoàn thành, sinh viên sau đó có thể tiếp tục lấy bằng sau đại học, và thường là một năm, còn nếu muốn lấy bằng tiến sĩ thì sẽ mất từ ba năm trở lên.
Anh là nơi bắt đầu cách mạng công nghiệp, có nhiều nhà phát minh quan trọng của thế giới vào cuối thế kỷ XVIII và đầu thế kỷ XIX. Các kỹ sư Anh nổi tiếng phải kể đếnIsambard Kingdom Brunel, ông được biết đến nhiều nhất với việc lập ra Đường sắt Great Western, một loạt tàu hơi nước nổi tiếng, và nhiều cầu quan trọng, do đó cách mạng hoá giao thông công cộng và kỹ thuật hiện đại.[209] Động cơ hơi nước củaThomas Newcomen sinh ra cách mạng công nghiệp.[210] Cha đẻ của đường sắt làGeorge Stephenson xây dựng tuyến đường sắt liên đô thị công cộng đầu tiên trên thế giới, đó là Đường sắt Liverpool và Manchester khánh thành năm 1830. Với vai trò của mình trong tiếp thị và sản xuất động cơ hơi nước, phát minh đúc tiền hiện đại,Matthew Boulton được xem là một trong các doanh nhân có ảnh hưởng nhất trong lịch sử.[211] Vắc xin đậu mùa củaEdward Jenner được cho là "cứu được nhiều sinh mạng ... hơn số bị mất trong toàn bộ các cuộc chiến của nhân loại từ khi có lịch sử thành văn."[212][213][214]
Phát minh và khám phá của người Anh còn có động cơ phản lực, máy xe sợi công nghiệp đầu tiên, máy tính đầu tiên và máy tính hiện đại đầu tiên,World Wide Web cùng vớiHTML, truyền máu người thành công đầu tiên, máy hút bụi cơ giới hoá,[215]máy cắt cỏ, dây thắt an toàn, tàu đệm khí,động cơ điện, động cơ hơi nước, và các thuyết như thuyết Darwin về tiến hoá vàthuyết nguyên tử. Newton phát triển các khái niệm vềvạn vật hấp dẫn,cơ học Newton, vàvi tích phân, và họ củaRobert Hooke được đặt choluật hồi phục. Các phát minh khác gồm có đường ray sắt, siphông nhiệt, đường nhựa, dây chun, bẫy chuột, mắt mèo để đánh dấu đường, đồng phát triển về bóng đèn, đầu máy xe lửa hơi nước, máy gieo hạt hiện đại và nhiều kỹ thuật chính xác hiện đại.[216]
Nhiều công trình kỷ niệm cổ đại làm bằng phiến đá dài được dựng vào thời kỳ tiền sử, trong số đó nổi tiếng nhất làStonehenge, Devil's Arrows, Rudston Monolith và Castlerigg.[217] Đến khi kiến trúc La Mã cổ đại du nhập, có bước phát triển vềvương cung thánh đường, tổ hợp nhà tắm, khán đài hình tròn, khải hoàn môn, biệt thự, đền thờ La Mã,đường La Mã, công sự La Mã, hàng rào cột và cống dẫn nước.[218] Người La Mã thành lập các thành thị đầu tiên như Luân Đôn, Bath, York, Chester và St Albans. Minh hoạ có lẽ nổi tiếng nhất làtường Hadrianus kéo dài qua miền bắc của Anh.[218] Một di tích được bảo tồn tốt khác là các nhà tắm La Mã tạiBath, Somerset.[218]
Các toà nhà thế tục thuộc kiến trúc sơ kỳ Trung Cổ được xây dựng đơn giản, chủ yếu sử dụng gỗ cùng với mái tranh. Kiến trúc tôn giáo có thay đổi từ tổng hợp đan sĩ Ireland-German,[219][220] đến vương cung thánh đường sơ kỳ Cơ Đốc và kiến trúc mang đặc trưng là dải trụ bổ tường, dãy nhịp cuốn trống, trục hàng lan can, và cửa sổ có đỉnhtam giác. Sau khi người Norman chinh phục Anh vào năm 1066, nhiều thành được dựng lên để các lãnh chúa có thể giữ vững quyền lực của họ và tại phía bắc là để phòng vệ trước các cuộc xâm chiếm. Một số thành nổi tiếng từ thời Trung Cổ làTháp Luân Đôn,Lâu đài Warwick,Lâu đài Durham vàLâu đài Windsor.[221]
Trong suốt thời kỳ Plantagenet, kiến trúc Gothic Anh trở nên hưng thịnh, các nhà thờ chính toà trung cổ nhưNhà thờ chính tòa Canterbury,Tu viện Westminster vàNhà thờ lớn York là các ví dụ điển hình.[221] Phát triển trên cơ sở Norman còn có các thành, cung điện, nhà lớn, đại học, và nhà thờ giáo xứ. Kiến trúc trung đại hoàn thiện với phong cách Tudor thế kỷ XVI; vòm Tudor có bốn tâm là một đặc điểm xác định giống như các ngôi nhà phên trát đất trong nước. Do phong trào Phục Hưng, một dạng kiến trúc lặp lại thời kỳ cổ điển, tổng hợp với Cơ Đốc giáo là phong cách Baroque Anh xuất hiện, kiến trúc sưChristopher Wren đặc biệt nổi tiếng với phong cách này.[222]
Kiến trúc George tiếp nối theo một phong cách tinh tế hơn, gợi lên một dạngPalladio đơn giản;Royal Crescent tại Bath là một trong các ví dụ tốt nhất về phong cách này. Chủ nghĩa lãng mạn xuất hiện trong giai đoạn Victoria, kéo theo khởi đầu một cuộc Phục hưng Gothic, cũng vào khoảng thời gian này cách mạng công nghiệp mở đường cho các toà nhà nhưCung điện Thủy tinh. Kể từ thập niên 1930, nhiều dạng kiến trúc hiện đại xuất hiện song việc tiếp nhận thường có tranh luận, dù các phong trào kháng cự theo truyền thống tiếp tục được ủng hộ tại những nơi có ảnh hưởng.[223]
Văn học dân gian Anh phát triển qua nhiều thế kỷ. Một số nhân vật và câu chuyện hiện diện trên khắp nước Anh, song hầu hết thuộc về các khu vực cụ thể. Các nhân vật văn học dân gian thường gồm có tiên, người khổng lồ, yêu tinh, ông ba bị,quỷ khổng lồ, người lùn. Nhiều truyền thuyết và phong tục dân gian được cho là từ thời cổ đại chẳng hạn các truyện ngắn có Offa thiên thần và Wayland thợ rèn,[224] song những thứ khác xuất hiện sau khi người Norman xâm chiếm; nhưRobin Hood cùng đám người vui vẻ của ông và các trận chiến của họ với Sheriff của Nottingham.[225]
Trong Trung kỳ Trung Cổ, các truyện ngắn bắt nguồn từ truyền thống Briton bước vào văn học dân gian Anh—truyền thuyết Arthur.[226][227][228] Chúng bắt nguồn từ các nguồn Anh-Norman, Wales và Pháp,[227] mô tảVua Arthur,Camelot,Excalibur,Merlin vàKị sĩ Bàn Tròn nhưLancelot. Các câu chuyện này được thu thập tập trung nhất trongHistoria Regum Britanniae (lịch sử các quốc vương Anh) củaGeoffrey xứ Monmouth. Nhân vật xuất hiện sớm khác trong truyền thuyết của Anh làCoel Hen, có thể dựa trên một nhân vật có thực trên đảo Anh thời hậu La Mã. Nhiều truyện ngắn và giả lịch sử tạo thành bộ phận của Matter of Britain, một tập hợp văn học dân gian Anh Quốc được chia sẻ.
Một số tác phẩm văn học dân gian dựa trên con người lịch sử thực tế hoặc nửa thực tế, câu chuyện về họ được truyền qua nhiều thế kỷ;Phu nhân Godiva được kể là khoả thân cưỡi ngựa quaCoventry, Hereward Tỉnh giấc là một nhân vật anh hùng người Anh kháng cự người Norman xâm chiếm, Herne Thợ săn là một hồn ma cưỡi ngựa có liên hệ với Rừng Windsor và Công viên Great Park và Mẹ Shipton là nguyên mẫu phù thủy.[229] Ngày 5 tháng 11 người dân đốt lửa, bắn pháo hoa và ăn táo bọc bơ để tưởng nhớ việc đẩy luiâm mưu thuốc súng mà trung tâm làGuy Fawkes. Những tên cướp nghĩa hiệp nhưDick Turpin là một nhân vật thường xuyên, trong khiBlackbeard là một nguyên mẫu cướp biển. Tồn tại nhiều hoạt động dân gian quốc gia và khu vực đến ngày nay như vũ điệu Morris, vũ điệu Maypole, kiếm Rapper tại Đông Bắc, vũ điệu Long Sword tại Yorkshire, kịch câm dân gian, tranh cướp lọ tại Leicestershire, vàtranh pho mát lăn dốc tại Cooper's Hill.[230] Không có trang phục dân tộc chính thức, song một vài dạng tồn tại từ lâu như Pearly Kings and Queens có liên hệ với tầng lớp lao động tại Luân Đôn, vệ binh của quốc vương, trang phục Morris và người canh tháp Luân Đôn.[231]
Kể từ thời kỳ cận đại, ẩm thực Anh có đặc điểm truyền thống là tính đơn giản về cách tiếp cận, và dựa trên sản phẩm tự nhiên chất lượng cao.[232] Trong thời kỳ Trung Cổ và qua thời kỳ Phục hưng, ẩm thực Anh giành được danh tiếng xuất sắc, song quá trình suy thoái bắt đầu trong cách mạng công nghiệp khi cư dân rời xa đồng ruộng và đô thị hoá gia tăng. Tuy nhiên, ẩm thực Anh gần đây trải qua một cuộc hồi sinh, được các nhà phê bình ẩm thực công nhận và có một số nhà hàng nằm vào hàng tốt nhất thế giới theo đánh giá của tạp chíRestaurant.[233] Một cuốn sách thời kỳ đầu về cách thức chế biến của Anh làForme of Cury từ triều đình củaRichard II.[234]
Một món ăn truyền thống của Anh là Sunday roast (thịt quay chủ nhật), thường dùng thịt bò, thịt cừu, thịt gà hay thịt lợn ăn kèm rau các loại, pudding Yorkshire và nước sốt.[235] Các món nổi tiếng khác gồm cófish and chips (cá tẩm bột và khoai tây chiên), bữa sáng Anh đầy đủ (thường gồm thịt muối, xúc xích, cà chua nướng, bánh mì khô, pudding đen, đậu hầm, nấm và trứng).[236] Nhiều loại bánh nhân thịt được tiêu thụ như steak and kidney pie (bánh nhân thịt nướng và cật), steak and ale pie (bánh nhân thịt nướng và nước sốt), cottage pie (bánh nhân thịt bò/cừu băm), pork pie (bánh nhân thịt lợn)[235] và Cornish Pasty (bánh ngọt nướng Cornwall).
Xúc xích là món phổ biến, thường dùng trong món bangers and mash (xúc xích và khoai nghiền) hoặc toad in the hole (xúc xích trong khay pudding Yorkshire). Thịt hầm Lancashire là một món thịt hầm nổi tiếng tại tây bắc. Một số loại pho mát phổ biến làCheddar, Red Leicester và Wensleydale cùng với Blue Stilton. Nhiều món ăn, cà ri lai tạo Anh-Ấn được tạo ra nhưgà tikka masala và balti. Các món tráng miệng truyền thống của Anh gồm có bánh táo cùng các loại bánh hoa quả khác; spotted dick (pudding nho khô) – đều thường được dùng với sữa trứng; và gần đây hơn là sticky toffee pudding (một loại bánh xốp mềm). Các loại bánh ngọt gồm có bánh nướng ngọt (có hoặc không có quả khô) dùng kèm với mứt và/hoặc kem, bánh mì nhân quả khô, bánh ngọt Eccles vàbánh ngọt nhân quả khô và gia vị cùng nhiều loại bánh quy ngọt hoặc có gia vị. Trà là một loại đồ uống phổ biến, nó gia tăng phổ biến tại Anh nhờ Vương hậuCatarina,[237] còn các loại đồ uống có cồn được tiêu thụ thường xuyên là rượu vang,rượu táo, và các loại bia Anh như bia đắng, bia nhẹ, bia nâu nặng, bia nâu.[238]
Các bức hoạ trên đá và hang động thời tiền sử là ví dụ sớm nhất được biết đến về nghệ thuật thị giác tại Anh, nổi tiếng nhất là tạiNorth Yorkshire, Northumberland vàCumbria, song cũng có ở xa hơn về phía nam như tại Creswell Crags.[239] Văn hoá La Mã truyền bá đến Anh vào thế kỷ I, nhiều hình thức nghệ thuật sử dụng tượng, tượng bán thân, thủy tinh, và đồ khảm trở thành quy tắc tiêu chuẩn. Tồn tại nhiều đồ tạo tác cho đến ngày nay, như tại Lullingstone và Aldborough.[240] Trong sơ kỳ Trung Cổ, phong cách ưa chuộng thánh giá và đồ ngà điêu khắc, tranh bản thảo, trang sức bằng vàng và tráng men, biểu thị yêu thích các thiết kế phức tạp, đan xen như trong kho chôn giấu Staffordshire phát hiện vào năm 2009. Một số trong đó pha trộn các phong cách Gael và Anh, như Cẩm nang Lindisfarne và Sách thánh ca Vespasian.[241] Nghệ thuật Gothic sau đó được phổ biến tại Winchester và Canterbury, các hiện vật còn lại như trong Sách cầu kinh St. Æthelwold và Sách thánh ca Luttrell.[242]
Thời kỳ Tudor có các nghệ sĩ nổi tiếng của triều đình, tranh chân dung duy trì là bộ phận vĩnh viễn của nghệ thuật Anh, chúng trở nên nổi tiếng nhờ công một người Đức làHans Holbein, và các nghệ sĩ bản địa nhưNicholas Hilliard.[242] Dưới thời dòng họ Stuart, các nghệ sĩ châu Âu lục địa có ảnh hưởng đến Anh, đặc biệt là ngườiFlemish (nay là vùng Bỉ nói tiếng Hà Lan), các nghệ sĩ đại diện cho giai đoạn này gồmAnthony van Dyck,Peter Lely,Godfrey Kneller vàWilliam Dobson.[242] Thế kỷ XVIII là giai đoạn quan trọng khi Viện hàn lâm Hoàng gia Anh được thành lập, một chủ nghĩa kinh điển dựa trênPhục Hưng toàn thịnh thịnh hành—Thomas Gainsborough vàJoshua Reynolds trở thành hai nghệ sĩ quý báu nhất của Anh.[242]
Trường phái Norwich tiếp tục truyền thống cảnh quan, trong khi Anh em tiền Raphael có phong cách sâu sắc và chi tiết đã phục hồi phong cách sơ kỳ Phục hưng, họ gồm có các thủ lĩnh làHolman Hunt,Dante Gabriel Rossetti vàJohn Everett Millais.[242] Nghệ sĩ nổi bật trong thế kỷ XX làHenry Moore, ông được đánh giá là tiếng nói của điêu khắc Anh Quốc, và của chủ nghĩa hiện đại Anh Quốc nói chung.[243] Các họa sĩ đương đại gồm cóLucian Freud với tác phẩmBenefits Supervisor Sleeping vào năm 2008 lập kỷ lục thế giới về mức giá một bức tranh của một họa sĩ còn sống.[244]
Geoffrey Chaucer là một tác gia, thi nhân và triết gia của Anh, ông được nhớ đến nhiều nhất với tập truyện kể chưa hoàn thànhThe Canterbury Tales.
Các tác gia thời kỳ đầu nhưBede vàAlcuin viết bằng tiếng La Tinh.[245] Giai đoạn văn học tiếng Anh cổ có sử thiBeowulf và văn xuôi thế tục làBiên niên sử Anglo-Saxon,[246] cùng với các tác phẩm Cơ Đốc giáo nhưJudith,Hymn của Cædmon và các tiểu sử vị thánh.[245] Sau khi người Norman chinh phục Anh, tiếng La Tinh tiếp tục trong các tầng lớp có giáo dục, cũng như văn học Anh-Norman.
Âm nhạc dân gian truyền thống của Anh có từ nhiều thế kỷ và đóng góp cho một số thể loại nổi tiếng, chủ yếu là hò kéo thuyền, nhảy điệu jig, nhảy điệu thủy thủ và nhạc dance. Nó có các biến thể riêng biệt và khác biệt khu vực. Các khúc ballad về Robin Hood doWynkyn de Worde in ra từ thế kỷ XVI là một hiện vật quan trọng, cũng như các bộ sưu tậpThe Dancing Master của John Playford vàRoxburghe Ballads của Robert Harley.[255] Một số bài hát nổi tiếng nhất làGreensleeves,Pastime with Good Company,Maggie May vàSpanish Ladies. Nhiều bài hát cho trẻ em có nguồn gốc từ Anh nhưTwinkle Twinkle Little Star,Roses are red,Jack and Jill,London Bridge Is Falling Down, The Grand Old Duke of York, Hey Diddle Diddle vàHumpty Dumpty.[256] Các bài hát mừng Giáng Sinh truyền thống của Anh gồm có "We Wish You a Merry Christmas", "The First Noel" và "God Rest You Merry, Gentlemen".[257]
The Beatles là ban nhạc thành công nhất về thương mại và được đánh giá cao nhất trong âm nhạc đại chúng.[258][259][260]
Các nhà soạn nhạc thời kỳ đầu của Anh về âm nhạc cổ điển gồm có các nghệ sĩ Phục hưngThomas Tallis vàWilliam Byrd, tiếp theo làHenry Purcell thuộcgiai đoạn Baroque.George Frideric Handel vốn là người Đức song đã nhập tịch Anh[261] và dành hầu hết cuộc đời sáng tác của mình tại Luân Đôn, ông sáng tác ra các tác phẩm nổi tiếng nhất của âm nhạc cổ điển:Messiah,Water Music vàMusic for the Royal Fireworks. Một trong bốn bản thánh ca đăng cơ của ông làZadok the Priest được sáng tác cho lễ đăng cơ củaGeorge II, sau đó được trình diễn tại mọi lễ đăng cơ của quân chủ Anh. Diễn ra một cuộc phục hưng về thành tựu của các nhà soạn nhạc Anh trong thế kỷ XX, dẫn đầu làEdward Elgar,Benjamin Britten,Frederick Delius,Gustav Holst,Ralph Vaughan Williams cùng những người khác.[262] Các nhà soạn nhạc hiện đại đến từ Anh gồm cóMichael Nyman nổi tiếng vớiThe Piano, vàAndrew Lloyd Webber có nhạc thành công vang dội trong rạp West End và toàn cầu.[263]
Các lễ hội âm nhạc ngoài trời quy mô lớn trong mùa hè và mùa thu được tổ chức nhiều, chẳng hạn như Glastonbury, V Festival, và Reading and Leeds Festivals. Nhà hát opera nổi tiếng nhất tại Anh làNhà hát opera Hoàng gia tạiCovent Garden.[266] The Proms là một mùa các buổi hoà nhạc cổ điển dàn nhạc giao hưởng, được tổ chức tạiRoyal Albert Hall thuộc Luân Đôn, đây là một sự kiện văn hoá chính mỗi năm tại Anh.[266]The Royal Ballet là một trong các công ty ba-lê nổi tiếng nhất thế giới, danh tiếng của họ dựa trên hai nhân vật nổi bật của vũ đạo thế kỷ XX là diễn viênMargot Fonteyn và biên đạoFrederick Ashton.
Các xưởng phim lớn tại Anh gồm có Pinewood, Elstree và Shepperton. Một số phim thành công nhất về thương mại mọi thời đại được sản xuất tại Anh, trong đó có hai nhãn phim vào hàng doanh thu cao nhất (Harry Potter vàJames Bond).[270] Xưởng phim Ealing tại Luân Đôn được cho là xưởng phim hoạt động liên tục lâu năm nhất thế giới.[271] Nổi tiếng vì ghi âm nhiều nhạc nền phim điện ảnh, Dàn nhạc giao hưởng Luân Đôn lần đầu trình diễn nhạc phim vào năm 1935.[272]
Bảng xếp hạng 100 phim Anh Quốc của BFI cóMonty Python's Life of Brian (1979), phim này thường được công chúng Anh Quốc bình chọn là hài hước nhất mọi thời đại.[273] Các nhà sản xuất Anh cũng tích cực trong hợp tác sản xuất quốc tế, và các diễn viên, đạo diễn và đoàn làm phim Anh xuất hiện thường xuyên trong các phim Mỹ. Hội đồng phim Anh Quốc xếp hạngDavid Yates,Christopher Nolan,Mike Newell,Ridley Scott vàPaul Greengrass là 5 đạo diễn Anh thành công nhất về thương mại kể từ năm 2001.[274] Các đạo diễn Anh đương đại gồm cóSam Mendes,Guy Ritchie vàSteve McQueen. Các diễn viên đương đại cóTom Hardy,Daniel Craig,Benedict Cumberbatch vàEmma Watson. Đạo diễnAndy Serkis cho mở xưởng phim The Imaginarium tại Luân Đôn vào năm 2011.[275] Công ty hiệu ứng thị giác Framestore tại Luân Đôn sản xuất một số hiệu ứng đặc biệt được đánh giá cao nhất trong các phim hiện đại.[276] Nhiều phim Hollywood thành công dựa trên cốt truyện về người Anh, văn học hoặc sự kiện của Anh. 'English Cycle' của phim hoạt hình Disney gồm cóAlice trong xứ thần tiên,Sách Rừng xanh vàWinnie-the-Pooh.[277]
Anh có nhiều bảo tàng, song có lẽ nổi tiếng nhất làBảo tàng Anh tại Luân Đôn. Bộ sưu tập của bảo tàng có trên bảy triệu hiện vật[280] và là một trong các bộ sưu tập lớn nhất và toàn diện nhất trên thế giới,[281] có nguồn gốc từ mọi lục địa, minh hoạ và dẫn chứng câu chuyện văn hoá nhân loại từ khi bắt đầu cho đến hiện tại.Thư viện Anh tại Luân Đôn là thư viện quốc gia và là một trong các thư viện nghiên cứu lớn nhất thế giới, lưu giữ trên 150 triệu mục trong toàn bộ các ngôn ngữ và khổ giấy, gồm có 25 triệu sách.[282] Nhà trưng bày nghệ thuật cao cấp nhất làNhà trưng bày Quốc gia tạiQuảng trường Trafalgar, có một bộ sưu tập với trên 2.300 bức hoạ có niên đại từ giữa thế kỷ XIII đến 1900.[283] Các nhà trưng bàyTate lưu giữ các bộ sưu tập quốc gia về nghệ thuật đương đại Anh và quốc tế; họ cũng tổ chức Giải Turner nổi tiếng song thường gây tranh luận.[284]
Cricket nói chung được cho là phát triển từ sơ kỳ Trung cổ trong các cộng đồng nông nghiệp và thợ luyện kim tại Weald.[296]Đội tuyển cricket Anh là đội tuyển hợp nhất của Anh và Wales. Một trong những cặp đấu nổi tiếng nhất của môn này là loạtThe Ashes giữa Anh vàÚc, được tổ chức từ năm 1882. Trận chung kết 2009 Ashes được gần 2 triệu người theo dõi, song cực điểm 2005 Ashes được 7,4 triệu người theo dõi do nó được phát trên truyền hình mặt đất.[297] Anh từng bốn lần tổ chức giải vô địch cricket thế giới (1975, 1979, 1983, 1999), và sẽ tổ chức mùa giải năm 2019, song chưa từng vô địch. Anh từng tổ chức ICC World Twenty20 năm 2009, và vô địch mùa giải năm 2010 khi đánh bại Úc trong trận chung kết. Có nhiều giải thi đấu trong nước, gồm cả giải vô địch các hạt, trong đó Yorkshire là câu lạc bộ thành công nhất với 31 lần giành chiến thắng.[298] Sân cricketLord's tại Luân Đôn thỉnh thoảng được gọi là "Mecca của môn Cricket".[299]
Rugby union bắt nguồn tại Trường Rugby, Warwickshire vào đầu thế kỷ XIX.[301] Đội tuyển rugby union quốc gia Anh giành chiến thắng tại giải vô địch thế giới năm 2003. Anh là đồng chủ nhà của mùa giải vô địch rugby union thế giới năm 1991, và tổ chức mùa giải năm 2015.[302] Cấp cao nhất của câu lạc bộ là English Premiership. Leicester Tigers, London Wasps, Bath Rugby và Northampton Saints từng giành thắng lợi trongHeineken Cup châu Âu.Rugby league ra đời tạiHuddersfield năm 1898. Kể từ năm 2008, đội tuyển rugby league quốc gia Anh có tư cách cấp quốc gia đầy đủ thay vì đội tuyển rugby league Anh Quốc, vốn là đội tuyển từng ba lần vô địch thế giới vào năm 1954, 1960 và 1972 song hiện giải thể. Các câu lạc bộ chơi tại Super League, hậu thân của giải vô địch bóng Rugby từ năm 1895. Toàn bộ 11 câu lạc bộ của Anh trong Super League đều nằm tại miền bắc, một số câu lạc bộ thành công nhất gồm Wigan Warriors, St Helens, Leeds Rhinos và Huddersfield Giants; ba câu lạc bộ đầu đều từng giành World Club Challenge. Trong môn quần vợt,Giải Vô địch Wimbledon là giải đấu lâu đời nhất thế giới và được công nhận rộng rãi là giải đấu danh tiếng nhất.[303][304]
Quốc kỳ Anh là Thập tự Thánh George kể từ thế kỷ XIII. Ban đầu cờ được dùng bởi một quốc gia hàng hải làCộng hòa Genova. Vương triều Anh đã trả một khoản cống nạp cho Tổng trấn Genova từ năm 1190 trở về sau, nhờ thế các con tàu Anh có thể treo lá cờ này để làm một phương tiện bảo vệ khi đi vào Địa Trung Hải. Một chữ thập đỏ là một biểu tượng cho nhiều cuộcThập Tự Chinh trong thế kỷ XII và XIII. Nó gắn liền vớiThánh George, cùng với các quốc gia và thành phố tuyên bố ông là vịthánh bảo hộ và sử dụng chữ thập của ông trong hiệu kỳ.[305] Từ năm 1606 lá cờ Chữ thập Thánh George đã là một phần trong thiết kế của Quốc kỳ Liên hiệp, một lá cờ cho toàn Vương quốc Anh được thiết kế bởi VuaJames I.[196]
Có nhiều biểu tượng và đồ tạo tác mang tính biểu tượng khác, cả chính thức và không chính thức, gồmhoa hồng Tudor là biểu tượng thực vật quốc gia, vàTam sư được thể hiện trênquốc huy. Hoa hồng Tudor đã được chấp nhận làm một biểu tượng quốc gia của Anh vào khoảng thời gianCác cuộc chiến tranh Hoa hồng để tượng trưng cho hoà bình.[306] Nó là một biểu tượngdung hợp ở điểm nó kết hợp cả hoa hồng trắng củaNhà York và hoa hồng đỏ củaNhà Lancaster – đều là các nhánh thứ củaNhà Plantagenet khi họ tham gia vào cuộc chiến tranh tranh giành vương triều. Nó cũng được gọi làHoa hồng Anh.[307]Cây sồi là một biểu tượng của Anh, thể hiện sức mạnh và sự trường tồn. Thuật ngữCây Sồi Hoàng gia được dùng để biểu thị sự trốn thoát của VuaCharles II khỏi những người theo phe nghị viện sau khi cha ông bị hành quyết; ông đã trốn trong một cây sồi để tránh bị phát hiện trước khi trốn thoát ra nước ngoài.
Quốc huy Anh, với hình ba chú sư tử có niên đại từ khi đượcRichard Sư tử tâm chấp nhận năm 1198–1340. Chúng được tuyên dương làgules, three lions passant guardant or và là một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất của Anh; nó tương tự như những huy hiệu truyền thống củaNormandy. Anh không có quốc ca được quy định chính thức, bởi Vương quốc Liên hiệp Anh về tổng thể cóChúa phù hộ Quốc vương. Tuy nhiên, những bài sau thường được coi là những quốc ca không chính thức của Anh:Jerusalem,Land of Hope and Glory (được dùng cho Anh trong Đại hội Thể thao Thịnh vượng chung 2002),[308] vàI Vow to Thee, My Country.Ngày quốc khánh của Anh làNgày Thánh George, bởi Thánh George là vịthánh bảo hộ của Anh, và được tổ chức hàng năm vào ngày 23 tháng 4.[309]
^Wade, Nicholas (ngày 6 tháng 3 năm 2007)."A United Kingdom? Maybe".The New York Times. Truy cập ngày 8 tháng 8 năm 2009.
^Thomas, M.G.; Stumpf, M.P.; Härke, H. (2006). "Evidence for an apartheid-like social structure in early Anglo-Saxon England".Proceedings. Biological sciences / the Royal Society. Quyển 273 số 1601. tr. 2651–7.doi:10.1098/rspb.2006.3627.PMC1635457.PMID17002951.
^QS205EW – Proficiency in English, ONS 2011 census. Out of the 51,005,610 residents of England over the age of three, 50,161,765 (98%) can speak English "well" or "very well". Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2015.
^Mujica, Mauro E. (ngày 19 tháng 6 năm 2003)."English: Not America's Language?".The Globalist. Washington DC.Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 1 năm 2008. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2009.
^"In depth history of the Church of England". Church of England. Truy cập ngày 25 tháng 1 năm 2017.The religious settlement that eventually emerged in the reign of Elizabeth gave the Church of England the distinctive identity that it has retained to this day. It resulted in a Church that consciously retained a large amount of continuity with the Church of the Patristic and Medieval periods in terms of its use of the catholic creeds, its pattern of ministry, its buildings and aspects of its liturgy, but which also embodied Protestant insights in its theology and in the overall shape of its liturgical practice. The way that this is often expressed is by saying that the Church of England is both 'catholic and reformed.'
^Wohleber, Curt (Spring 2006)."The Vacuum Cleaner".Invention & Technology Magazine. American Heritage Publishing.Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 3 năm 2010. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2010.
Gallagher, Michael (2006).The United Kingdom Today. Luân Đôn: Franklin Watts.ISBN9780749664886.
Gearon, Liam (2002).Education in the United Kingdom. David Fulton.ISBN1853467154.
Goldberg, Jeremy (1996). "Introduction". Trong Mark Ormrod & P.G. Lindley (biên tập).The Black Death in England. Stamford: Paul Watkins.ISBN1871615569.
Green, Tamara (2003).The Greek & Latin roots of English. Rowman & Littlefield.ISBN0742514668.
Massey, Gerald (2007).A Book of the Beginnings, Vol.1. Cosimo.ISBN1602068291.
McNeil, Robina; Nevell, Michael (2000).A Guide to the Industrial Archaeology of Greater Manchester. Association for Industrial Archaeology.ISBN0952893037.
Michael, Kenny; English, Richard; Hayton, Richard (2008).Beyond the Constitution? Englishness in a post-devolved Britain.Institute for Public Policy Research.